Huyền thoại đất thép: Người Mẹ gánh cả giang sơn trên đôi vai gầy

Huyền thoại đất thép: Người Mẹ gánh cả giang sơn trên đôi vai gầy
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng trên mảnh đất Củ Chi “đất thép thành đồng”, câu chuyện về những con người kiên trung vẫn được truyền tụng như những huyền thoại sống. Trong số những tượng đài bất tử của vùng đất này, Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Rành (1900 – 1979) hiện lên như một biểu tượng vĩ đại của lòng yêu nước, sự kiên cường và lòng can đảm vô song của người phụ nữ Nam Bộ. Cuộc đời mẹ không chỉ là một chuỗi những hy sinh thầm lặng, mà còn là một thiên anh hùng ca đanh thép trước họng súng quân thù.
Mẹ Nguyễn Thị Rành (còn gọi là dì Tám Rành) sinh ra tại xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi, TP. Hồ Chí Minh. Giữa mảnh đất miền Nam quanh năm bom cày đạn xới, mẹ Rành cũng như bao người phụ nữ Nam Bộ khác: chân chất, can trường và mang một tình yêu nước nồng nàn. Đối với mẹ, yêu nước không phải là điều gì trừu tượng, mà là sẵn sàng hiến dâng những đứa con rứt ruột đẻ ra cho sự nghiệp giải phóng quê hương.
Mẹ Rành có 8 người con trai và 2 người cháu (một cháu nội, một cháu ngoại). Trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, cả 8 người con trai của mẹ đều lần lượt lên đường tòng quân. Và đau đớn thay, cả 8 người con ấy cùng 2 người cháu đều đã anh dũng hy sinh trên chiến trường. Nỗi đau chồng chất nỗi đau, có những thời điểm, tiếng súng vừa dứt ở đầu thôn thì lòng mẹ lại thắt lại khi nhận tin một đứa con nữa đã ngã xuống. Thế nhưng, kẻ thù đã lầm khi nghĩ rằng nước mắt và tang tóc có thể quật ngã được người mẹ đất thép. Sau mỗi lần tiễn một người con đi mãi không về, mẹ lại gạt nước mắt, tiếp tục động viên đứa con kế tiếp cầm súng ra khơi.
Không chỉ là hậu phương vững chắc, mẹ Nguyễn Thị Rành còn là một chiến sĩ giao liên, một cơ sở cách mạng kiên trung ngay trong lòng địch. Ngôi nhà của mẹ là nơi nuôi giấu cán bộ, nơi hội họp bí mật của các chiến sĩ du kích Củ Chi. Mẹ vừa làm ruộng, vừa đào hầm, vừa tiếp tế lương thực, thuốc men cho bộ đội. Khét tiếng hung bạo, quân địch nhiều lần kéo đến bao vây, lục soát nhà mẹ. Chúng bắt bớ, tra tấn mẹ dã man bằng những đòn roi hiểm độc nhằm tìm ra tung tích của các chiến sĩ cách mạng.
Thế nhưng, đứng trước họng súng và những lời dụ dỗ, đe dọa của kẻ thù, mẹ Rành vẫn hiên ngang như một cây tùng giữa bão tố. Bản lĩnh của người mẹ đất thép được thể hiện rõ nhất qua câu nói đanh thép, đi vào giai thoại lịch sử khi đối mặt với tên chỉ huy lính ngụy:
”Nhà tôi có 8 đứa con đi bộ đội, đứa nào cũng là Việt Cộng hết. Các ông có giỏi thì cứ bắn tôi đi, chứ tôi không biết ai khác cả!”
Sự kiên định và gan dạ của mẹ đã khiến kẻ thù phải khiếp sợ và kính nể, không thể khai thác được bất kỳ thông tin nào. Mẹ trở thành tấm lá chắn vững chắc, bảo vệ an toàn cho biết bao cán bộ cách mạng cốt cán trong những giai đoạn đen tối, khốc liệt nhất của cuộc chiến.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thống nhất. Giữa biển cờ hoa rực rỡ và tiếng cười reo vui của ngày chiến thắng, mẹ Rành lặng lẽ thắp nén hương lên bàn thờ nghi ngút khói — nơi đặt di ảnh của 8 người con trai thân yêu. Các con của mẹ không thể về ăn bữa cơm hòa bình độc lập cùng mẹ, nhưng máu xương của các anh đã hòa vào lòng đất mẹ Củ Chi, nở hoa cho ngày hội non sông.
Năm 1978, mẹ Nguyễn Thị Rành vinh dự là một trong những người đầu tiên được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Đến năm 1994, mẹ được truy tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng.
Mẹ Rành qua đời năm 1979, hưởng thọ 79 tuổi. Cuộc đời của mẹ chính là minh chứng sống động nhất cho 8 chữ vàng mà Bác Hồ đã tặng cho phụ nữ Việt Nam: ”Anh hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang”. Tên của mẹ giờ đây được đặt cho nhiều ngôi trường, con đường lớn, và tinh thần “đất thép” của mẹ vẫn mãi là ngọn đuốc sáng ngời dẫn đường cho thế hệ trẻ hôm nay về lòng yêu nước và sự tận hiến cho Tổ quốc.



