HUYỀN THOẠI ĐÊM ĐÔNG TRÊN CUNG ĐƯỜNG CỬA TRỜI
Trong những năm tháng cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, cung đường đèo mang tên Cổng Trời trên dãy Trường Sơn luôn được ví như một thử thách nghiệt ngã đối với bất kỳ người lính lái xe nào. Nằm ở độ cao hàng ngàn mét so với mực nước biển, nơi đây quanh năm mây mù bao phủ và là mục tiêu đánh phá hủy diệt của không quân địch nhằm cắt đứt mạch máu giao thông Nam - Bắc. Câu chuyện về một đêm đông giá rét, những người chiến sĩ công binh và thanh niên xung phong đã dùng chính thân mình làm cọc tiêu sống để hướng dẫn cho đoàn xe vận tải quân sự vượt qua vực sâu an toàn đã trở thành một biểu tượng bất tử của tinh thần quyết thắng.
Trận bão bom kéo dài từ chiều hôm trước đã làm sạt lở nghiêm trọng một đoạn đường đèo độc đạo sát bờ vực thẳm. Đèn xe vận tải không được phép bật sáng để tránh sự phát hiện của máy bay trinh sát địch, trong khi màn sương mù đậm đặc phối hợp với bóng tối của rừng sâu khiến tầm nhìn của các tài xế gần như bằng không. Đoàn xe chở vũ khí đạn dược dồn ứ lại bên vách đá, thời gian trôi qua từng phút đồng nghĩa với việc nguy cơ bị máy bay oanh tạc tọa độ khi trời sáng càng đến gần. Tình thế đòi hỏi phải có một giải pháp táo bạo và dũng cảm để thông đường bằng mọi giá.
Trong cái lạnh thấu xương của đêm đông miền núi, những cô gái, chàng trai thanh niên xung phong đã không ngần ngại bước ra khỏi hầm dã chiến. Họ mặc những chiếc áo trắng, hoặc dùng những tấm vải phản quang quấn quanh người, đứng dàn hàng dọc theo mép vực sạt lở nguy hiểm nhất. Đứng im lìm giữa làn gió ngàn rít liên hồi và những loạt pháo sáng chập chờn của giặc trên đầu, họ biến bản thân mình thành những cột mốc định vị sống. Người lính lái xe phía trước chỉ cần nhìn theo những vệt áo trắng nhấp nhô ấy để giữ chắc vô lăng, từ từ điều khiển chiếc xe không kính lăn bánh qua đoạn đường hiểm trở.
Hàng chục chiếc xe tải hạng nặng đã vượt qua Cổng Trời an toàn trước khi ánh bình minh ló rạng, đưa hàng ngàn tấn vũ khí hướng về tiền tuyến lớn. Nhiều người chiến sĩ làm cọc tiêu đêm ấy đã bị choáng ngất do cái lạnh và sức ép của những quả bom nổ chậm bất ngờ phát nổ, nhưng hàng ngũ của họ chưa bao giờ bị đứt đoạn. Tinh thần xả thân vì đại nghĩa của họ đã minh chứng cho ý chí "Máu có thể đổ, nhưng đường không thể tắc", biến những dải núi rừng hoang vu thành những pháo đài kiên cường của lòng yêu nước.
Chiến tranh đã lùi xa, cung đường Cổng Trời năm xưa ngày nay đã được mở rộng và thảm nhựa phẳng phiu, trở thành một phần của tuyến đường huyết mạch phục vụ phát triển kinh tế vùng cao. Ký ức về những chiếc áo trắng giữa đêm đông Trường Sơn vẫn luôn sống mãi trong lịch sử như một bài ca tráng lệ về tuổi thanh xuân cống hiến. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, câu chuyện là bài học sâu sắc về tinh thần vượt khó, lòng dũng cảm và ý thức trách nhiệm trước cộng đồng, cổ vũ tuổi trẻ ra sức học tập để xây dựng Tổ quốc ngày càng phồn vinh.



