HUYỀN THOẠI ĐIỆN BIÊN: NGƯỜI BẮC GIANG VÀ CUỘC GỌI ĐỊNH MỆNH "HÃY BẮN VÀO HẦM TÔI!"
Chiến tranh đã lùi xa hơn 70 năm, nhưng câu chuyện về người chiến sĩ thông tin Chu Văn Mùi (quê Việt Yên, Bắc Giang) dũng cảm gọi pháo bắn trùm lên vị trí của mình để tiêu diệt địch tại đồi A1 vẫn là một "huyền thoại" sống mãi. Với người dân Bắc Giang, ông không chỉ là một anh hùng, mà là biểu tượng của tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Về thăm xã Vân Trung (huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang) những ngày tháng Giêng, đi qua những cánh đồng lúa đang thì con gái, chúng tôi được nghe các cụ cao niên kể về người con ưu tú của quê hương: Anh hùng Chu Văn Mùi. Dù ông đã đi xa, nhưng khí phách của người lính Điện Biên năm nào vẫn còn vang vọng.
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Chu Văn Mùi. Ảnh tư liệu
Ký ức kinh hoàng trên đồi A1
Ngược dòng lịch sử trở về ngày 30/3/1954, trận đánh đồi A1 - một trong những cứ điểm quan trọng nhất của tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ - diễn ra vô cùng ác liệt. Khi đó, Chu Văn Mùi là Tiểu đội trưởng thông tin vô tuyến điện thuộc Trung đoàn 102, Đại đoàn 308 (Quân tiên phong).
Nhiệm vụ của ông là giữ vững mạch máu thông tin liên lạc giữa đơn vị chiến đấu và Sở chỉ huy. Giữa mưa bom bão đạn, hầm của ông bị pháo địch bắn sập cửa, đồng đội hy sinh và bị thương gần hết. Chỉ còn mình ông trơ trọi giữa vòng vây quân thù cùng chiếc máy điện đàm.
Ảnh minh họa: Chiến trường đồi A1 năm 1954, nơi diễn ra những trận đánh ác liệt nhất
"Chết thì chết chung với chúng nó!"
Sáng ngày 1/4/1954, quân Pháp tổ chức phản kích điên cuồng hòng chiếm lại đồi A1. Tiếng xích xe tăng địch nghiến rào rạo trên mặt đất, tiếng lính lê dương hò hét ngay trên nóc hầm. Trong tình thế "ngàn cân treo sợi tóc", Chu Văn Mùi nhận ra nếu để mất chốt, quân ta sẽ mất đi lợi thế quan trọng. Không một chút do dự, người con của quê hương Bắc Giang đã thực hiện một cuộc gọi định mệnh về Sở chỉ huy. Ông hét lớn vào tổ hợp:
"Alô! Địch đang ở ngay trên nóc hầm tôi. Đề nghị pháo binh bắn cấp tập vào vị trí của tôi! Chết thì chết chung với chúng nó, quyết không để mất chốt!"
Yêu cầu ấy khiến các chỉ huy ở đầu dây bên kia lặng người. Nhưng trước tình thế cấp bách và sự kiên quyết của Chu Văn Mùi, pháo binh ta đã trút bão lửa xuống đồi A1. Đạn pháo gầm vang, tiêu diệt gọn quân địch đang vây hãm, bảo vệ thành công trận địa.
Sự hồi sinh kỳ diệu
Sau trận pháo kích, đồng đội tìm thấy Chu Văn Mùi trong đống đổ nát. Ông bị thương nặng, người cháy sém, ngất lịm đi nhưng tay vẫn ôm chặt chiếc máy điện đàm - "trái tim" của đơn vị. Sức sống mãnh liệt đã giúp ông chiến thắng tử thần, trở về trong vòng tay đồng đội và tiếp tục chiến đấu cho đến ngày toàn thắng.
Năm 1955, Chu Văn Mùi vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ông trở về quê hương Vân Trung, Bắc Giang sống một cuộc đời giản dị, khiêm nhường như bao người nông dân khác, cất giấu những hào quang quá khứ vào sâu trong tim.
Ảnh:”Anh hùng Chu Văn Mùi (bên phải) và Cựu chiến binh xã Thượng Lan nhớ lại trận đánh ở đồi A1 trong kháng chiến chống Pháp.”
Lời tri ân của thế hệ trẻ
Câu chuyện của Anh hùng Chu Văn Mùi không chỉ là trang sử vàng của Sư đoàn 308, mà còn là bài học lịch sử sống động cho thế hệ trẻ Bắc Giang hôm nay.
Bạn Tạ Trung Kiên (Sinh viên Đại học Kỹ thuật Công nghiệp Thái Nguyên) chia sẻ: "Đọc về bác Chu Văn Mùi, mình mới hiểu thế nào là sự hy sinh. Giữa ranh giới sống chết, bác đã chọn Tổ quốc thay vì bản thân mình. Đó là động lực để tụi mình cố gắng học tập, xứng đáng với máu xương cha ông đã đổ xuống."
Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những quyết định sinh tử như thế. Xin thắp một nén tâm nhang tri ân người anh hùng của quê hương quan họ, người đã góp phần làm nên một Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu".



