HUYỀN THOẠI ĐOÀN ĐẠI BIỂU DÂN TỘC TRÊN ĐƯỜNG MÒN HỒ CHÍ MINH
HUYỀN THOẠI ĐOÀN ĐẠI BIỂU DÂN TỘC TRÊN ĐƯỜNG MÒN HỒ CHÍ MINH
HUYỀN THOẠI ĐOÀN ĐẠI BIỂU DÂN TỘC TRÊN ĐƯỜNG MÒN HỒ CHÍ MINH
Lời kể của nhân chứng K’Broi (Dân tộc K’Ho, cựu giao liên đoàn đường 559, Lâm Đồng)Những năm mười tám, đôi mươi của tôi không nằm trên nương rẫy tỉa bắp, không có tiếng chiêng vui trong những mùa lễ hội của buôn làng, mà gắn liền với những cung đường giao liên đầy máu và lửa xuyên qua đại ngàn Nam Tây Nguyên. Năm 1970, tôi tham gia lực lượng giao liên thuộc Binh trạm 20, Đoàn 559, làm nhiệm vụ dẫn đường cho các đoàn cán bộ và gùi cõng đạn dược ra mặt trận.Rừng núi Lâm Đồng ngày ấy là túi bom tọa độ, chất độc hóa học rải xuống làm cây rừng rụng trụi lá, trơ trọi những thân cây khô khốc xám xịt. Đôi chân trần của tôi đã đi qua hàng ngàn dốc cao, vượt qua những con suối lũ chảy cuồn cuộn đầy đá ngầm sắc nhọn. Trên lưng tôi là chiếc gùi mây cõng nặng hơn ba mươi ký vũ khí, thuốc men, ngụy trang khéo léo bằng lá rừng phía trên.Kỷ niệm sâu sắc nhất đời tôi là chuyến dẫn đường cho một đoàn cán bộ miền Bắc vào tiếp quản vùng ven năm 1972. Đang đi giữa rừng le rậm rạp thì bất ngờ gặp một toán biệt kích Mỹ nhảy dù xuống phục kích. Tiếng súng nổ chát chúa vang động cả góc rừng. Một cụ già trong đoàn cán bộ bị trúng đạn vào chân không đi được. Không một chút chần chừ, tôi trao khẩu súng cho đồng đội bắn trả kiềm chế địch, rồi cúi người cõng cụ già lên lưng, luồn lách qua những bụi gai rậm rạp, đưa cụ lách qua vòng vây an toàn theo một con đường mòn bí mật mà chỉ người đi rừng bản địa mới biết.Sau chuyến đi, cụ già nắm chặt bàn tay chai sần của tôi, gạt nước mắt trao tặng tôi chiếc bút máy làm kỷ niệm. Đối với đồng bào K’Ho chúng tôi, đi theo con đường của Đảng, của Bác Hồ là cái bụng đã quyết, dẫu núi cao sông sâu, dẫu xương tan thịt nát cũng không bao giờ thay đổi lòng tin. Khói bom thời hoa lửa đã qua đi, nhưng tình nghĩa quân dân sắt son ngày ấy mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn tôi.



