HUYỀN THOẠI ĐOÀN TÀU KHÔNG SỐ TRÊN BIỂN ĐÔNG
HUYỀN THOẠI ĐOÀN TÀU KHÔNG SỐ TRÊN BIỂN ĐÔNG
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bên cạnh Đường Hồ Chí Minh trên dãy Trường Sơn Đông nắng Tây mưa, dân tộc Việt Nam còn kiến tạo nên một con đường chiến lược độc đáo và táo bạo khác. Đó là Đường Hồ Chí Minh trên biển. Tháng 10 năm 1961, Bộ Chính trị và Quân ủy Trung ương quyết định thành lập Đoàn 759 (tiền thân của Lữ đoàn 125 Hải quân ngày nay) mang mật danh “Đoàn tàu Không số”. Nhiệm vụ của đoàn vô cùng đặc biệt: sử dụng các con tàu vận tải thô sơ, ngụy trang khéo léo để bí mật vận chuyển vũ khí, đạn dược, thuốc men và cán bộ từ miền Bắc chi viện cho các chiến trường miền Nam xa xôi – nơi mà đường Trường Sơn chưa thể vươn tới được.
Gọi là “Tàu Không số” không phải vì tàu không có số, mà để giữ bí mật tuyệt đối, mỗi con tàu khi ra khơi sẽ liên tục thay đổi số hiệu, sơn lại màu vỏ và ngụy trang thành tàu đánh cá của ngư dân nước ngoài hoặc tàu vận tải nước biển sâu. Những chiến sĩ bước lên những con tàu này đều phải giấu kín danh tính, rời xa gia đình mà không một lời từ biệt. Họ hiểu rằng, mỗi chuyến hải trình tiến vào vùng biển miền Nam là một cuộc đối đầu trực diện với tử thần, nơi bão tố đại dương và hệ thống phong tỏa dày đặc của kẻ thù luôn chực chờ nuốt chửng lấy họ.
Hải trình của những đoàn tàu Không số là một chuỗi những cuộc đấu trí gay cấn và cân não. Để qua mặt các hệ thống radar hiện đại, tàu chiến và máy bay trinh sát của Mỹ - chính quyền Sài Gòn, các chiến sĩ Hải quân Việt Nam không hề đi theo những tuyến đường hàng hải thông thường. Họ thường chọn ra khơi vào những mùa biển động dữ dội, những đêm bão bùng mưa gió hay sương mù dày đặc – thời điểm mà hệ thống tuần tra của địch có sơ hở. Tàu phải đi vòng ra hải phận quốc tế, rồi từ đó bất ngờ chuyển hướng, lợi dụng đêm tối để luồn lách qua các cửa sông, rạch chằng chịt đi sâu vào đất liền giao hàng.
Cuộc sống của các chiến sĩ trên tàu là những ngày tháng chịu đựng vô vàn gian khổ. Tàu nhỏ, sóng lớn, không gian chật hẹp chứa đầy súng đạn, thuốc nổ khiến họ phải ăn gió nằm sương, đối mặt với những cơn sóng dữ cao như tòa nhà sẵn sàng nhấn chìm con tàu. Nhưng nỗi gian truân ấy không làm lay chuyển được ý chí sắt đá của người chiến sĩ. Họ tiến về phía trước bằng lòng yêu nước nồng nàn và một quyết tâm cháy bỏng: “Tất cả vì miền Nam ruột thịt”. Trên mỗi con tàu luôn được cài sẵn một khối thuốc nổ hàng tấn ở vị trí hiểm yếu. Quy định nghiêm ngặt của đoàn là: Trong tình huống bất khả kháng khi bị địch bao vây, không thể thoát được, các chiến sĩ phải bấm nút kích nổ hủy tàu để tiêu diệt địch, quyết không để vũ khí rơi vào tay đối phương và giữ bí mật tuyệt đối cho con đường chiến lược.
Lịch sử Đường Hồ Chí Minh trên biển đã ghi lại biết bao câu chuyện bi hùng, mà mỗi chuyến đi là một huyền thoại của thời hoa lửa. Một trong những biểu tượng sáng ngời ấy là câu chuyện về Tàu 145 trong một chuyến hàng tiến vào vùng biển miền Trung. Khi con tàu vừa áp sát hải phận gần bờ thì bất ngờ bị một biên đội tàu chiến địch phát hiện và bao vây từ ba phía. Trên trời, máy bay trực thăng của địch liên tục bắn pháo sáng rực một vùng biển, bật loa kêu gọi các chiến sĩ đầu hàng.
Giữa lằn ranh sinh tử, người thuyền trưởng vẫn bình tĩnh chỉ huy. Anh nhìn thẳng vào mắt các đồng đội và nói: “Các đồng chí, chúng ta quyết chiến đấu đến viên đạn cuối cùng để bảo vệ hàng. Nếu không thoát được, chúng ta sẽ cùng tàu bay về trời!”. Một trận hải chiến không cân sức diễn ra dữ dội giữa một bên là con tàu vận tải nhỏ bé và một bên là hỏa lực hạng nặng của tàu chiến địch. Các chiến sĩ tàu Không số vừa ngoan cường bắn trả, vừa tìm cách đưa tàu lao nhanh vào bờ.
Khi nhận thấy tàu bị trúng đạn nặng, động cơ hỏng hóc không thể di chuyển và quân địch đang tìm cách áp sát để bắt sống, Thuyền trưởng đã ra mệnh lệnh cuối cùng. Các chiến sĩ bị thương nặng nhẹ đều đồng lòng tiến về vị trí quy định. Họ ôm chặt lấy nhau, cùng hô vang khẩu hiệu “Việt Nam muôn năm!” rồi dứt khoát bấm nút bộc phá. Một tiếng nổ xé toạc màn đêm đại dương, cột lửa khổng lồ bốc cao hàng chục mét, nhấn chìm cả tàu địch lẫn tàu ta vào lòng biển sâu. Họ đã ra đi thanh thản và kiêu hãnh như thế, hòa máu xương của mình vào sóng nước Biển Đông bao la.
Trong suốt 14 năm làm nhiệm vụ chiến lược (1961 - 1975), Lữ đoàn tàu Không số đã thực hiện hàng trăm chuyến hải trình, vận chuyển gần 160.000 tấn vũ khí, trang thiết bị kỹ thuật và hàng chục ngàn lượt cán bộ chi viện trực tiếp cho chiến trường Nam Bộ, Nam Trung Bộ. Những con số ấy được viết nên bằng mồ hôi, nước mắt và cả sự hy sinh anh dũng của biết bao anh hùng, liệt sĩ đã nằm lại dưới đáy đại dương.
Đường Hồ Chí Minh trên biển và những đoàn tàu Không số đã trở thành kỳ tích có một không hai trong lịch sử nghệ thuật quân sự thế giới. Hôm nay, khi biển trời Tổ quốc đã thanh bình, sóng biển vẫn ngày đêm rì rào như kể lại câu chuyện về những con người kiên cường năm ấy. Tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh của các chiến sĩ tàu Không số mãi mãi là niềm tự hào của thế hệ trẻ, là ngọn lửa rực sáng soi rọi khát vọng cống hiến và bảo vệ chủ quyền biển đảo thiêng liêng của đất nước hôm nay.



