HUYỀN THOẠI ĐỘI NỮ PHÁO BINH B’LAO: NHỮNG “BÔNG HỒNG THÉP” VIẾT BẢN TRÁNG CA TRÊN ĐỈNH CAO NGUYÊN
Giữa đại ngàn Lâm Đồng, nơi những đồi trà xanh ngát tỏa hương, ít ai biết rằng từng tấc đất ấy đã thấm đẫm máu và hoa của những thiếu nữ tuổi đôi mươi. Đội nữ pháo binh 8 tháng 3 năm ấy đã chọn gác lại sách đèn, cầm súng đối mặt với quân thù, biến những họng pháo nặng nề thành vũ khí của lòng yêu nước.
Người giữ lửa ký ức bên tách trà B’Lao
Dù cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại đã là quá khứ nhưng ký ức về những năm tháng trinh chiến hào hùng trong khói lửa tại vùng đất B’Lao (Bảo Lộc, Lâm Đồng ngày nay) cách đây hơn 50 năm vẫn còn vẹn nguyên trong kí ức của các cựu chiến binh, anh hùng nói riêng và toàn thể dân tộc Việt Nam ta nói chung. Trong lịch sử chống giặc ngoại xâm oai hùng ấy, chưa bao giờ thiếu vắng đi hình ảnh người phụ nữ ra trận. Không chỉ đảm nhận công tác hậu cần, các chị còn xung phong ra tiền tuyến, thực hiện các công việc đầy nguy hiểm, gian truân, sẵn sàng đối mặt cái chết, hy sinh không thua kém gì các đồng đội nam. Tiêu biểu nhất có lẽ chính là những nữ pháo thủ có mặt trên khắp mặt trận Việt Nam trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Họ chính là những “bông hồng thép” anh dũng, kiên cường, bất khuất và điển hình là đội nữ pháo binh 8 tháng 3 qua lời kể của cựu nữ chiến sĩ pháo binh bà Lưu Thị Thanh An (mọi người thường gọi với cái tên thân mật là cô Sáu An)
Tại thành phố Bảo Lộc ngày nay, bà Lưu Thị Thanh An ( Sáu An ), gốc Củ Chi, 82 tuổi, là Nguyên Bí thư Thị ủy Bảo Lộc, Trung đội phó kiêm Khẩu đội trưởng Khẩu đội 1 của đơn vị nữ Pháo binh 8 tháng 3 lặng lẽ lật lại những trang nhật ký đã ố vàng bên tách trà B’Lao thơm nồng đưa bà trở về những năm tháng mà bầu trời cao nguyên không xanh ngát bình yên như bây giờ mà nó đỏ rực màu lửa đạn và khét lẹt mùi thuốc súng – nơi ghi dấu tuổi thanh xuân, nơi mà những thiếu nữ tuổi đôi mươi đã chọn cầm súng thay vì cầm lược viết tiếp bản tráng ca về đội quân “tóc dài” trên vùng đất Lâm Đồng bằng hoài bảo lớn lao và cả xương máu của chính mình.
Lời thề dưới tán rừng già: Khi thiếu nữ chọn “lửa” thay “hoa”
Vào cuối năm 1968, khi chiến dịch Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân vừa đi qua, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đã bước vào giai đoạn quyết liệt, căng go nhất, theo chủ trương, yêu cầu thực tế tại chiến trường Lâm Đồng đòi hỏi phải có một đơn vị pháo binh cơ động, tinh nhuệ để đánh vào cơ quan đầu nào của địch, một đơn vị đặc biệt đã ra đời.
Ngày 22/12/1968, bên dòng suối Cheo (xã Lộc Bắc, Bảo Lâm), 42 cô gái tuổi đời thấp nhất chỉ mới 16, người lớn nhất 22 tuổi, dưới lá cờ Quyết chiến Quyết thắng đội nữ pháo binh 8 tháng 3 được thành lập. Khi đó, bà Sáu An đã cùng những người đồng đội là Lê Thị Pha, Dư Thị Kim Hoa, Phan Thị Thanh Hùng,... lập lời thề dưới tán rừng già: “Còn người, còn trận địa”. Bà Sáu An nhớ lại, quân số ban đầu của đơn vị là 42 đồng chí, rồi dần tăng lên 53 đồng chí đều là nữ, những ngày đầu cực khổ không bút mực nào có thể tả nỗi, ngày ấy các chị em từ khắp các nẻo đường cách mạng tụ hội về. Có người là con em đồng bào dân tộc thiểu số như K’Ho, Châu Mạ tại địa phương (Bảo Lâm) và Đinh Trang Thượng (Di Linh), có người từ vùng đất lửa Củ Chi tình nguyên lên cao nguyên tiếp sức. Giữa cái lạnh cắt da xé thịt của rùng núi, họ cùng nhau san sẻ, cùng nhau đọc lời thề: “ Sống bám chiến trường, chết kiên cường, bất khuất”. Với những cô gái vốn dĩ “chân yếu tay mềm”, việc làm quen với những khẩu pháo nặng hàng trăm cân, những viên đạn pháo to tướng là một thử thách vô cùng khó nhằn. Thế nhưng lòng căm phẫn giặc, căm thù chiến tranh, căm hận kẻ địch và khát vọng giành độc lập đã biến họ trở nên “phi thường” vượt qua mọi khó khăn, rào cản.
Năm 1968 và những năm sau đó, chiến trường B’Lao trở thành điểm nóng với những trận đánh làm rung chuyển sào huyệt địch. Bà Sáu An nhớ lại: “Sau khi thành lập, Đội nữ Pháo binh chúng tôi mở màn với trận đánh đầu tiên vào Tiểu khu Lâm Đồng làm cho đại đội lính Mỹ tại B’Lao chịu tổn thất nặng nề. Đặc biệt, vào đêm 29/1/1969, Đại đội Đặc công C715 của ta đã chia làm 2 mũi tập kích vào hậu cứ Lữ đoàn 713 của Mỹ. Được lệnh, Đội nữ Pháo đã hợp đồng chiến đấu bắn hàng trăm quả đạn pháo 82 ly vào tòa hành chính, sân bay Konhinda và vị trí đóng quân của công binh Mỹ khiến chúng bị tổn thất nặng nề.
Sau, đơn vị nữ pháo binh 8 tháng 3 dưới sự chỉ huy của Chính trị viên Lê Thị Pha đã liên tiếp giáng những đòn sấm sét vào các mục tiêu quan trọng của địch, khiến quân địch tại khu Tuyên Đức và chi khu Bảo Lộc phải khiếp vía. Bà Sáu An kể về những đêm hành quân xuyên rừng, vai mang nặng quân trang, tay khiêng pháo vượt qua những con dốc dựng đứng của vùng B’Lao.
Trận đánh tiêu biểu nhất là cuộc tập kích vào Dinh Tỉnh trưởng tỉnh Lâm Đồng (đóng tại Bảo Lộc). Bà An kể, để đảm bảo bí mật, các chị phải hành quân đêm, nhịn đói, chịu cái lạnh thấu xương của vùng cao để áp sát trận địa. Giữa đêm tối, các nữ pháo thủ đã bí mật áp sát trận địa, bình tĩnh căn chỉnh tọa độ. Khi lệnh bắn vang lên, những họng pháo đồng loạt nhả đạn, lửa trùm lên căn cứ địch. Sự xuất hiện của một đơn vị pháo binh toàn nữ khiến kẻ thù hoang mang, khiếp sợ, bởi chúng không thể ngờ được những thiếu nữ mảnh mai lại có thể vận hành những vũ khí hạng nặng điêu luyện đến thế. “Lúc đó không biết sợ là gì,” bà An bồi hồi, “Chỉ biết rằng mỗi viên đạn bay đi là mang theo nợ nước thù nhà. Nhìn lửa cháy rừng rực trong căn cứ địch, chị em ôm nhau khóc vì sung sướng.” Không chỉ trực tiếp chiến đấu, các chị em còn đảm đương nhiệm vụ gùi thồ lương thực, đạn dược. Có những nữ chiến sĩ như bà Dư Thị Kim Hoa, dù bị địch bắt và tra tấn dã man, thậm chí bị chúng cưa chân hai lần nhằm khuất phục ý chí, vẫn một lòng trung thành với Đảng, với cách mạng. Tinh thần của bà Hoa và đồng đội đã trở thành ngọn đuốc sáng rực, tiếp thêm sức mạnh cho quân dân B’Lao trong những ngày gian khổ nhất. Những câu chuyện ấy không chỉ là tư liệu trong sử sách, mà là những mảng ký ức đau đớn đến thắt lòng mà bà Sáu An luôn mang theo. Bà tâm sự rằng, bản thân bà may mắn hơn đồng đội vì được nhìn thấy ngày độc lập, nhưng nỗi đau mất đi những người chị em thân thiết như ruột thịt thì chưa bao giờ nguôi ngoai.
Trong câu chuyện của bà Sáu An, hình ảnh người đồng đội, người chị cả Lê Thị Pha hiện lên với sự kính trọng vô biên. Chị Pha là linh hồn của đơn vị, là người anh hùng huyền thoại của dân tộc. Chị đã dạy cho các chị em cách cầm súng, cách học tiếng dân tộc để vận động bà con K’Ho, Châu Mạ đi theo cách mạng. Sự hy sinh của anh hùng liệt sĩ Lê Thị Pha năm 1971 tại Y2 Đại Lào là một nốt trầm đau thương nhưng đầy kiêu hãnh. Trước khi ngã xuống, chị đã bị địch tra tấn tàn bạo bằng những thủ đoạn độc ác nhất, dùng xe Jeep kéo lê trên những con đường ở Bảo Lộc. Nhưng khí tiết của người cộng sản đã giúp chị giữ vững lời thề đến hơi thở cuối cùng. Ngày nay, trong căn nhà của mình, bà Sáu An vẫn dành một góc trang trọng nhất để thờ người chị ấy, như lời nhắc nhở về một thời hoa lửa không thể nào quên.
Tháng Ba lịch sử: Khi cờ giải phóng tung bay trên đỉnh cao nguyên
Khi thời khắc lịch sử đã điểm, đúng 10 giờ ngày 28/3/1975, quân và dân T29 đã anh dũng chiến đấu tiêu diệt và làm tan rã hoàn toàn bộ máy ngụy quân, ngụy quyền ở thị xã B’Lao. Cờ Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam tung bay trên cột cờ tòa hành chính quân ngụy; các tiểu khu và nhiều nơi khác trong thị xã B’Lao được hoàn toàn giải phóng. Cuộc đấu tranh giải phóng thị xã B’Lao đã giành được thắng lợi hoàn toàn. Dưới sự lãnh đạo của Đảng, thắng lợi của cuộc đấu tranh giải phóng thị xã B’Lao đã tạo bàn đạp để tiến hành giải phóng các địa phương tiếp theo trong tỉnh và giải phóng tỉnh Lâm Đồng, góp phần vào đại thắng mùa Xuân 30/4/1975 vĩ đại, giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước.
Chiến tranh lùi xa, những nữ chiến sĩ pháo binh năm xưa giờ đây tóc đã bạc màu, người còn người mất. Bà Sáu An, sau này từng giữ chức Bí thư Thị ủy Bảo Lộc, vẫn luôn đau đáu về những đồng đội đã ngã xuống. Bà bảo, mỗi khi nhìn lại những kỷ vật như chiếc mũ tai bèo, đôi dép cao su hay chiếc lược chải tóc còn vương mùi rừng, bà lại thấy như được sống lại những ngày tháng 1968 đầy hào hùng ấy. Cuộc kháng chiến tại B’Lao không chỉ thắng lợi bằng vũ khí, mà bằng sức mạnh của những tâm hồn thép mang trái tim hồng. Sự hy sinh và cống hiến của bà Lưu Thị Thanh An, liệt sĩ Lê Thị Pha và tập thể đơn vị nữ pháo binh 8 tháng 3 đã góp phần tô thắm truyền thống “Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang” của phụ nữ Việt Nam.
Trong thời bình, chúng ta đôi khi quên mất rằng từng tấc đất dưới chân, từng đồi trà xanh ngát ở Bảo Lộc hôm nay đã được thấm đẫm bởi máu của những cô gái tuổi đôi mươi năm ấy. Bà Sáu An nay đã già, giọng nói đã run nhưng đôi mắt khi kể về trận đánh năm 1968 vẫn sáng rực một niềm tự hào. Đó là ánh sáng của một thế hệ không biết cúi đầu. Lịch sử vùng đất B’Lao sẽ mãi mãi khắc ghi tên các chị - những người đã biến pháo binh thành nghệ thuật và biến lòng yêu nước thành sức mạnh vô song !



