Huyền Thoại Dưới Chân Núi Hàm Rồng: Ký Ức Thượng Sĩ Siu Nhuông
Tháng 12 năm 1961, khi miền Nam bắt đầu bước vào những năm tháng chiến tranh tàn khốc nhất, người thanh niên Gia Rai – Siu Nhuông – đã nghe theo tiếng gọi của quê hương, xếp lại nương rẫy để lên đường cầm súng. Anh gia nhập lực lượng Huyện đội Chư Prông, thuộc Tỉnh đội Gia Lai, bắt đầu một hành trình chiến đấu kéo dài tới 16 năm đằng đẵng giữa lòng đại ngàn Tây Nguyên.
14 năm miệt mài trong khói lửa (1961 – 1975)
Địa bàn Chư Prông những năm thập niên 60 và 70 là một trong những chiến trường ác liệt bậc nhất, nơi diễn ra các trận đánh vang dội như chiến dịch Plei Me, thung lũng Ia Drăng. Là người con ưu tú của vùng đất này, Siu Nhuông thuộc từng con suối, vọt rừng, từng lối đi tắt qua những dải núi đá gai góc.
Sự mưu trí, dũng cảm và khả năng bám trụ kiên cường đã giúp anh nhanh chóng trưởng thành từ một chiến sĩ du kích, phát triển lên Tiểu đội trưởng, rồi đảm nhiệm chức vụ Thượng sĩ, Trung đội phó Huyện đội Chư Prông. Trên cương vị chỉ hủy, Siu Nhuông luôn là linh hồn của những trận tập kích, luồn sâu bóc gỡ đồn bốt, bảo vệ các hành lang chiến lược và giữ vững vùng căn cứ cách mạng.
Thế nhưng, 14 năm nếm mật nằm nằm gai dưới mưa bom, đạn pháo và chất độc hóa học của kẻ thù đã vắt kiệt sức lực người trung đội phó. Những đợt sốt rét rừng ác tính liên miên kéo dài cùng sự thiếu thốn lương thực, y tế gay gắt giữa rừng sâu đã để lại những tổn thương nghiêm trọng và vĩnh viễn trong cơ thể anh.
Bám làng, giữ đất thời hậu chiến (1975 – 1977)
Mùa xuân năm 1975, miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thu về một mối. Dù sức khỏe sa sút nghiêm trọng, thể trạng suy kiệt rõ rệt, Thượng sĩ Siu Nhuông vẫn chọn ở lại đơn vị thêm hai năm để sát cánh cùng đồng đội.
Giai đoạn 1975 – 1977, địa bàn Chư Prông đối mặt với vô vàn khó khăn hậu chiến và sự chống phá gắt gao của các toán FULRO. Với uy tín lớn lao của một người con Gia Rai kiên trung, Siu Nhuông lại cùng Huyện đội Chư Prông kiên trì bám buôn, bám rẫy. Dù những đợt bệnh mạn tính liên tục bộc phát hành hạ cơ thể, anh vẫn nén đau đi từng nhà sàn, gặp từng già làng để tuyên truyền, giải thích chính sách cách mạng, kêu gọi bà con không nghe theo lời xúi giục của kẻ xấu, chung tay khôi phục sản xuất.
Trở về giữa vạt nắng đại ngàn (1977)
Năm 1977, sau tròn 16 năm cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho sự nghiệp giải phóng dân tộc và bảo vệ quê hương, Thượng sĩ Siu Nhuông chính thức nhận quyết định xuất ngũ. Qua kết quả giám định y khoa, anh được công nhận là bệnh binh với tỷ lệ mất sức lao động lên tới 71%.
Trở về đời thường với thân hình gầy gò và cơ thể mang nặng bệnh tật của một bệnh binh nặng, Siu Nhuông vẫn giữ nguyên bản lĩnh và phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ". Dù sức khỏe không còn cho phép làm những công việc nặng nhọc, anh vẫn luôn là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho gia đình, buôn làng và thế hệ trẻ Chư Prông. Cuộc đời 16 năm binh nghiệp của Thượng sĩ Siu Nhuông là một khúc ca thầm lặng nhưng chói lọi, khắc sâu vào lịch sử vùng đất Gia Lai anh hùng.



