Cựu Thanh niên xung phong

Huyền thoại Đường 8A và những “Cặp mắt thần”

Đường 8A – tuyến đường nối từ Hương Sơn (Hà Tĩnh) sang nước bạn Lào – không chỉ là một cung đường giao thông, mà còn là huyết mạch chiến lược trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trên con đường ấy, biết bao mồ hôi, máu và cả tuổi xuân của những người lính công binh và lực lượng dân công hỏa tuyến đã hòa vào đất đá, làm nên một huyền thoại không thể nào quên.

31/03/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của nhiều người, Đường 8A không chỉ hiểm trở bởi núi cao, vực sâu, mà còn bởi sự đánh phá ác liệt của không quân địch. Ban ngày, máy bay quần thảo, ném bom phá đường; đêm xuống, cả tuyến đường chìm trong bóng tối đặc quánh. Nhưng chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, một hình ảnh đã trở thành biểu tượng – những “cặp mắt thần”.

Đó không phải là máy móc hay thiết bị hiện đại, mà là chính con người. Những người dân công, công binh – phần lớn là thanh niên Hương Sơn – đã đứng dọc hai bên đường, khoác lên mình những chiếc áo trắng, lặng lẽ làm “cọc tiêu sống” giữa đêm tối. Họ không quản hiểm nguy, không sợ bom rơi đạn nổ, chỉ mong từng đoàn xe vận tải có thể an toàn vượt đèo, băng rừng, tiến về tiền tuyến.

Ánh sáng từ những chiếc áo trắng trong đêm đen như những “cặp mắt thần” dẫn lối. Không cần đèn, không cần biển báo, chính sự kiên cường và tinh thần dũng cảm của con người đã soi đường cho hàng nghìn chuyến xe. Mỗi bước chân họ đứng đó là một lần đối mặt với cái chết, bởi chỉ cần một ánh chớp từ máy bay địch, họ có thể trở thành mục tiêu.

Có những đêm mưa rừng xối xả, áo trắng ướt sũng, thân người run lên vì lạnh. Có những lúc bom nổ ngay gần, đất đá vùi lấp, nhưng khi khói tan, họ lại đứng dậy, tiếp tục làm “cột mốc sống”. Không ai đếm được đã có bao nhiêu người ngã xuống trên tuyến đường ấy, chỉ biết rằng mỗi tấc đất Đường 8A đều thấm đẫm sự hy sinh thầm lặng.

Huyền thoại “cặp mắt thần” không chỉ là câu chuyện về lòng dũng cảm, mà còn là minh chứng cho tinh thần đoàn kết và ý chí sắt đá của con người Việt Nam trong chiến tranh. Họ không cầm súng nơi chiến hào, nhưng lại là những người giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ bị tắc nghẽn, góp phần làm nên thắng lợi chung của dân tộc.

Ngày nay, Đường 8A đã trở thành tuyến giao thông bình yên, nối liền hai quốc gia Việt – Lào trong tình hữu nghị. Nhưng mỗi khi nhắc đến, người ta vẫn không thể quên những con người đã từng đứng trong đêm tối, lặng lẽ tỏa sáng như những “cặp mắt thần” – những con người bình dị mà phi thường.

Đó không chỉ là một câu chuyện lịch sử, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình, của sự hy sinh và trách nhiệm gìn giữ những gì cha anh đã đánh đổi bằng cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn