HUYỀN THOẠI LOGISTICS DÂN CÔNG HỎA TUYẾN MỘT THỜI ĐẠI
HUYỀN THOẠI LOGISTICS DÂN CÔNG HỎA TUYẾN MỘT THỜI ĐẠI
HUYỀN THOẠI LOGISTICS DÂN CÔNG HỎA TUYẾN MỘT THỜI ĐẠI
Lời kể của cựu dân công hỏa tuyến Trần Thị Thảo (Chiến trường đường 9 - Nam Lào)Chiến tranh không chỉ có tiếng súng của những người lính trên tiền tuyến, mà còn có những bước chân âm thầm, dẻo dai của hàng vạn dân công hỏa tuyến chúng tôi. Trong chiến dịch Đường 9 - Nam Lào năm 1971, tôi tham gia vào đội xe thồ của tỉnh Quảng Bình, làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực, thuốc men vượt qua hàng trăm cây số đường rừng để tiếp tế cho bộ đội chủ lực bám trụ trận địa.Phương tiện chiến đấu của tôi là một chiếc xe đạp thồ hoen gỉ, được gia cố thêm các thanh gỗ dọc thân xe và hai bên tay lái để tăng sức chịu lực. Mỗi chuyến đi, chiếc xe thồ gánh trên mình hơn hai tạ gạo và đạn dược—gấp bốn lần trọng lượng cơ thể của tôi. Đường ra mặt trận là những con đường mòn dốc đứng, sình lầy lội vào mùa mưa, bụi mù mịt vào mùa khô. Chúng tôi phải dùng dây thừng cột vào xe, một người kéo phía trước, một người gồng mình đẩy phía sau để vượt qua các con đèo cao ngất trời.Nỗi sợ hãi lớn nhất không phải là đôi chân rớm máu hay cái đói cồn cào ruột gan, mà là những trận bom tọa độ rải thảm bất ngờ của máy bay B-52. Có những đêm, đoàn xe thồ đang di chuyển trong bóng tối của rừng già thì bom dội xuống. Đất đá, cây cối đổ ập, nhiều chị em trong đội bị hất văng xuống vực sâu. Sau loạt bom, chúng tôi gạt nước mắt, tìm kiếm gom nhặt lại từng bao gạo, từng hòm đạn bị vương vãi. Nguyên tắc nằm lòng của dân công hỏa tuyến ngày ấy là: "Gạo không thiếu một cân, đạn không hỏng một viên", dẫu có phải đổi bằng xương máu của chính mình.Tôi nhớ có những lúc kiệt sức, đói đến lả người, nhìn bao gạo trắng ngần trên xe thồ nhưng không một ai dám bốc một nắm để nấu cơm ăn riêng. Tất cả đều dành trọn vẹn cho người lính ngoài mặt trận ăn no để đánh giặc. Sự hy sinh thầm lặng, bền bỉ của hàng vạn đôi chân vạn dặm ngày ấy đã dệt nên một mạng lưới logistics huyền thoại, chứng minh một điều: Khi cả một dân tộc cùng đồng lòng ra trận, không một sức mạnh quân sự hiện đại nào có thể ngăn cản được bước tiến của họ.


