Khác

Huyền thoại mang tên “Miếu 12 cô”

Cùng gia nhập đội khi mới tuổi trăng tròn, bà Nguyễn Thị Thảnh (sinh năm 1950) vẫn nhớ như in những ngày đầu: “Sau khi huấn luyện tháo lắp súng và kỹ chiến thuật, các anh bộ đội rút về, để lại đơn vị độc lập chiến đấu. Vì toàn là nữ, các anh trên tỉnh thường gọi vui là ‘Miếu 12 cô’ thay vì tên trận địa chính thức”.

Gia Lai09/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cái tên dí dỏm ấy xuất phát từ thực tế trực chiến: cả trung đội 25 người chia ca luân phiên sao cho luôn có 12 nữ chiến sĩ túc trực bên mâm pháo 24/24 giờ. Đằng sau cái tên có vẻ thanh bình ấy là những ngày tháng gian khổ không tưởng. Bà Trương Thị Chúc (sinh năm 1947), xạ thủ số 1, dù ở tuổi 80 nhưng ký ức về đồng đội vẫn rành mạch: “Hồi đó thiếu thốn đủ thứ, chị em phải tự lực hoàn toàn. Hái được mớ rau dệu đã là tốt, không thì chỉ có muối rang bằng mũ sắt cho trôi bát cơm. Lúc vào trận, cơm còn chẳng kịp nấu hoặc vừa bưng bát lên thì bom dội, đất cát trộn lẫn cả. Chúng tôi còn tận dụng cả ụ pháo để trồng mướp, thay phiên nhau đi bắt cua về giã lấy nước nấu canh cải thiện bữa ăn”.

Vẫn giữ đôi mắt tinh anh của người xạ thủ chuyên bắt mục tiêu máy bay bổ nhào, bà Nguyễn Thị Quy (sinh năm 1951) nhớ lại: “Bà Chúc là xạ thủ 1, lia thẳng băng 50 viên luôn. Tôi là xạ thủ 2, mắt bắt mục tiêu trúng phóc, các anh bộ đội còn phải khen. Ngày ấy, trận địa chỉ là những ụ đất tạm bợ, nước ngập quá đầu gối. Có khi hai tháng liền chị em ăn ngủ tại chỗ, chỉ có mấy cây bương với tấm tranh tre úp tạm làm chỗ nằm. Đêm gió lạnh, đỉa đeo bám tận gầm sàn, chúng tôi phải đóng cọc cao lên mà ngủ”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Huyền thoại mang tên “Miếu 12 cô” | Câu chuyện thời hoa lửa