Huyền thoại Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ
Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ
Huyền thoại Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ
Dưới rặng tre già của mảnh đất Điện Bàn, Quảng Nam đầy nắng gió, có một ngôi nhà nhỏ mà lịch sử đã tạc vào đó những vết trầm tích đau thương nhưng vô cùng oai hùng. Đó là nhà của Mẹ Thứ – người mẹ đã đi vào huyền thoại với nỗi đau mười hai lần tiễn biệt.
Mùa xuân năm ấy, khi những người con trai lần lượt trưởng thành, Mẹ Thứ lại lặng lẽ gói ghém những nếp áo sờn vai, tiễn các con lên đường theo tiếng gọi của non sông. Mẹ không nói nhiều, chỉ nắm chặt bàn tay thô ráp của từng đứa, ánh mắt can trường thay cho lời dặn dò: "Đi cứu nước, khi nào sạch bóng thù thì về với mẹ."
Thế nhưng, chiến tranh tàn khốc không có chỗ cho những lời hẹn ước vẹn tròn.
Cứ mỗi mùa khô đi qua, khi những trận càn của giặc quét qua xóm nhỏ, lòng mẹ lại thắt lại mỗi khi thấy bóng dáng người cán bộ giao liên tiến về phía cổng. Những lá giấy báo tử mỏng manh mà nặng tựa ngàn cân lần lượt ập đến. Có năm, nỗi đau ập tới ba lần liên tiếp. Người con cả ngã xuống, rồi đến người thứ hai, thứ ba... Cho đến người con thứ chín, cùng người con rể và hai cháu ngoại của mẹ cũng mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Người dân xóm nhỏ hồi ấy vẫn thường thấy bóng dáng một người phụ nữ gầy guộc, tóc bạc trắng trời, ngồi lặng lẽ bên mâm cơm chỉ có chín đôi đũa trống. Mẹ không gào khóc thành tiếng. Nỗi đau của người mẹ Việt Nam khi ấy đã hóa đá, lặn vào trong tim thành một khối lòng sắt son. Mẹ bảo: "Con mẹ hy sinh cho đất nước, mẹ đau nhưng mẹ tự hào."
Nhưng mẹ Thứ không chỉ biết chờ đợi và hy sinh. Dưới gầm chiếc giường gỗ cũ kỹ hay ngoài vườn chuối xác xơ, mẹ đã âm thầm đào năm căn hầm bí mật. Đêm đêm, khi ánh trăng leo lét soi qua khe cửa, mẹ lại thắp lên một ngọn đèn dầu nhỏ đặt bên cửa sổ. Đó không chỉ là ngọn đèn chờ con, mà là tín hiệu an toàn cho những chiến sĩ quân giải phóng băng rừng về trú ẩn.
Có những lần giặc đổ quân vào nhà, gí súng vào đầu tra hỏi, mẹ vẫn bình thản nhai trầu, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào họng súng quân thù. Dưới chân mẹ, trong lòng đất lạnh, những "đứa con" cách mạng vẫn đang nín thở, được chở che bởi tấm lòng bao dung và lòng dũng cảm vô bờ bến của mẹ.
Ngày hòa bình 30/4/1975, cả đất nước vỡ òa trong niềm vui thống nhất. Giữa tiếng pháo hoa và cờ hoa rực rỡ, người ta lại thấy mẹ Thứ ngồi tựa cửa, đôi mắt mờ đục nhìn ra con ngõ nhỏ phía trước nhà. Mẹ vẫn đợi. Mẹ đợi một phép màu, rằng trong đoàn quân chiến thắng trở về kia, sẽ có một gương mặt thân quen chạy vào lòng mẹ mà gọi: "Mẹ ơi, con đã về!"
Mẹ Thứ đã đi xa, nhưng hình ảnh người mẹ Quảng Nam với khuôn mặt phúc hậu, nếp nhăn hằn sâu dấu ấn thời gian vẫn mãi là biểu tượng của sự hy sinh vô điều kiện. Mẹ chính là hiện thân của đất mẹ Việt Nam: âm thầm chịu đựng mọi đau thương để hồi sinh mầm sống tự do cho dân tộc.


