HUYỀN THOẠI MỘT LOÀI HOA THIÊN ĐƯỜNG

Nếu như nơi đại ngàn Việt Bắc xa xôi có ngọn thép vàng Kim Đồng ngã xuống giữa tuổi 14, thì ở vùng đất đỏ miền Đông gian lao mà anh dũng, có một người thiếu nữ đã biến pháp trường thành khúc ca bất tử. Người con gái ấy bước vào lịch sử khi tuổi đời mới tròn mười tám, mang theo nét đẹp trong trẻo của miền quê biển Bà Rịa và một trái tim rực cháy tình yêu Tổ quốc. Người con gái ấy là Võ Thị Sáu.
Đóa hoa rừng đất Đỏ
Sinh ra tại vùng đất Đỏ (Bà Rịa - Vũng Tàu), chị Sáu lớn lên trong những năm tháng quê hương sục sôi bóng giặc. Đất đá miền Đông nhuộm màu gian khổ đã đúc kết nên ở người thiếu nữ nhỏ nhắn ấy một chí khí quật cường. Mới 14 tuổi — cái tuổi đáng lẽ còn ấp ôm những giấc mơ đôi mươi, chị đã tham gia đội công an xung phong Đất Đỏ, trở thành "cơn ác mộng" của bọn ác ôn và tay sai khét tiếng thời bấy giờ.
Giữa những trận chống càn, những chuyến rải truyền tin hay những phi vụ diệt ác ngay tại sào huyệt địch, hình ảnh chị Sáu hiện lên vừa gan dạ lại vừa mưu trí. Chị đi qua những cơn mưa đạn bằng bước chân nhẹ nhàng của người con gái miền biển, nhưng mỗi hành động lại mang sức nặng của ngọn lửa căm thù.
Khi bị địch bắt, chịu đủ mọi đòn tra tấn dã man từ nhà tù Đất Đỏ, khám Chí Hòa cho đến ngục tàn Côn Đảo, chị chưa từng gục ngã. Những trận đòn roi tàn bạo hay sự đe dọa của án tử hình chẳng thể làm lay chuyển ánh mắt kiên định và nụ cười ngẩng cao đầu của người con gái đất Đỏ.
Mùa hoa lê-ki-ma bất tử
Sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, Côn Đảo đón một buổi bình minh đầy gió biển, nhưng cũng là ngày ghi dấu một sự kiện đau thương mà kiêu hãnh. Bọn chúa đảo đưa chị ra pháp trường khi bình minh vừa hé rạng.
Giây phút đứng trước nòng súng dã man của kẻ thù, chị Võ Thị Sáu đã từ chối bịt mắt. Chị muốn được nhìn thấy quê hương, nhìn thấy bầu trời Việt Nam đến giây phút cuối cùng. Ánh mắt chị nhìn thẳng vào những nòng súng đang run rẩy của kẻ thù — một ánh mắt rực lửa làm những kẻ cầm súng phải khiếp sợ.
Trần gian đón chị bằng một khúc ca. Chị cất tiếng hát. Bài hát Tiến quân ca vang vọng giữa biển trời Côn Đảo, át đi tiếng sóng vỗ và tiếng xích sắt lạnh ngắt.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Đoùng!
Tiếng súng tàn bạo vang lên. Chị ngã xuống khi ngực vẫn căng tràn nhựa sống, khi môi vẫn đơm nụ cười và tiếng hô "Việt Nam độc lập muôn năm!" còn vang vọng giữa ngàn sóng đại dương. Máu của chị đã hòa vào cát trắng Côn Đảo, nở thành một bông hoa lê-ki-ma ngát hương, sống mãi trong lòng dân tộc.
Khúc ca sống mãi với thời gian
Mấy mươi năm đã trôi qua, dòng sông lịch sử vẫn cuồn cuộn chảy, nhưng tấm gương ngời sáng của người nữ anh hùng trẻ tuổi nhất được phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân vẫn vẹn nguyên giá trị.
Hàng năm, người dân từ khắp mọi miền đất nước vẫn tìm về nghĩa trang Hàng Dương, thắp một nén hương lên phần mộ của chị Sáu. Giữa hương trầm nghi ngút và tiếng gió đồi tùng rì rào, người ta như vẫn nghe thấy tiếng hát trong trẻo của chị vang vọng.
Chị Sáu không mất đi. Chị đã hóa thân thành mùa xuân, thành sắc hoa lê-ki-ma nở rộ mỗi độ tháng Giêng, nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của độc lập, tự do và sự hy sinh cao cả của một thời hoa lửa.



