Cựu Thanh niên xung phong

HUYỀN THOẠI MƯỜI ĐÓA HOA TRONG "TỌA ĐỘ CHẾT" – VÕ THỊ TẦN . BẢN TÌNH CA BẤT TỬ BÊN NGÃ BA ĐỒNG LỘC

Chị Võ Thị Tần - Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4, Thanh niên xung phong (TNXP) Ngã ba Đồng Lộc.

Hải Phòng15/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều nay, khi những cơn mưa phùn cuối xuân giăng lối, tôi ngồi lại trong góc thư viện nhỏ, lật giở từng trang ký ức về một thời "mưa bom bão đạn". Ánh mắt tôi dừng lại trước bức chân dung của một người con gái có nụ cười hiền hậu nhưng ánh lên vẻ kiên định lạ thường: Chị Võ Thị Tần - Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4, Thanh niên xung phong (TNXP) Ngã ba Đồng Lộc. Cái tên ấy, địa danh ấy từ lâu đã không còn là một khái niệm địa lý khô khan, mà đã hóa thành một biểu tượng sống động về một "thời hoa lửa" rực cháy. Trang sách đưa tôi trở về những ngày tháng 7 năm 1968, tại mảnh đất Hà Tĩnh đầy nắng gió. Ngã ba Đồng Lộc khi ấy được mệnh danh là "tọa độ chết", nơi mỗi mét vuông đất phải hứng chịu hàng chục quả bom cày xới mỗi ngày. Giữa cái ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, chị Tần cùng 9 đồng đội của mình – những cô gái tuổi đời chỉ mười tám, đôi mươi – vẫn ngày đêm bám trụ. Nhiệm vụ của các chị là "sống bám cầu đường, chết kiên cường bất khuất", san lấp hố bom ngay sau khi tiếng máy bay vừa dứt để thông đường cho những đoàn xe hướng về tiền tuyến miền Nam. Giây phút hoa lửa ấy khiến tôi nghẹn lòng: 16 giờ 30 phút ngày 24/7/1968, trận bom thứ 15 trong ngày dội xuống. Một quả bom định mệnh đã rơi sát miệng hầm nơi 10 cô gái đang trú ẩn. Khói bom tan đi, chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ. Các chị đã ra đi khi mái tóc còn xanh, khi những ước mơ về một mái ấm gia đình, về giảng đường đại học vẫn còn dang dở. Đọc lại dòng thư chị Tần gửi mẹ trước lúc hy sinh: "Mẹ ơi, ở đây vui lắm... bom đạn Mỹ không làm chúng con sợ đâu...", tôi thấy sống mũi mình cay xè. Sự lạc quan đến phi thường ấy chính là sức mạnh của một thế hệ "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Gấp trang sách lại, tôi thấy lòng mình trĩu nặng nhưng cũng đầy tự hào. Giờ đây, mỗi khi đi qua những con đường thênh thang, nhìn thấy màu xanh của màu áo Thanh niên tình nguyện, tôi không còn nhìn chúng như những điều hiển nhiên nữa. Đó là sự hồi sinh từ máu đỏ, là thành quả của những người đã nằm lại dưới tầng đất sâu để chúng tôi có được bầu trời xanh hôm nay. Người anh hùng ấy ngã xuống, nhưng tinh thần của chị đã hóa thân vào từng ngọn cỏ, lá cây của vùng đất Lam Hồng. Sự hy sinh của chị Võ Thị Tần và đồng đội không chỉ là một chương lịch sử, mà là một ngọn đuốc thắp sáng lòng biết ơn trong trái tim những người trẻ như tôi. Đứng trước chân dung chị, tôi chợt giật mình nhìn lại chính mình. Chúng ta đang sống trong một thời đại không còn tiếng súng, nhưng "chiến trường" của chúng ta nằm ở ý chí vượt khó, ở khát vọng cống hiến. Đôi khi chúng ta dễ dàng gục ngã trước những áp lực nhỏ bé, hay mải mê với những giá trị ảo mà quên mất giá trị thật ngay dưới chân mình. Câu chuyện của chị Tần là lời nhắc nhở đanh thép rằng: Tuổi trẻ là để dâng hiến, là để viết nên những bản hùng ca cho chính cuộc đời mình và cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn