Cựu chiến binh

HUYỀN THOẠI NHỮNG ĐÊM LẤP HỐ BOM

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: HUYỀN THOẠI NHỮNG ĐÊM LẤP HỐ BOM * Nhân chứng lịch sử: Bà Trịnh Thị Nhị (Cựu Đại đội trưởng Đại đội 893, Đội Thanh niên xung phong 89 Quảng Bình - người bám trụ "tọa độ chết" ngã ba Lộc Ninh trên tuyến đường 15A giai đoạn 1968 - 1971).

Thanh Hóa16/09/2026Đoàn xã Hải Lựu (Đoàn xã Hải Lựu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: HUYỀN THOẠI NHỮNG ĐÊM LẤP HỐ BOM

* Nhân chứng lịch sử: Bà Trịnh Thị Nhị (Cựu Đại đội trưởng Đại đội 893, Đội Thanh niên xung phong 89 Quảng Bình - người bám trụ "tọa độ chết" ngã ba Lộc Ninh trên tuyến đường 15A giai đoạn 1968 - 1971).

* Mô tả ngắn: Giữa mưa bom B-52 cày xới nát từng thước đất, tiểu đội nữ thanh niên xung phong tuổi mười tám, đôi mươi đã dùng cuốc xẻng và cả thân mình làm cọc tiêu sống, dẫn lối cho những binh đoàn xe chở vũ khí tiến vào miền Nam an toàn.

Ngã ba Lộc Ninh những năm 1968 được xem là "túi bom" của miền Trung, nơi máy bay địch trút xuống hàng trăm tấn đạn dược mỗi ngày nhằm chặt đứt tuyến tiếp tế vào chiến trường. Bà Trịnh Thị Nhị khi ấy mới 18 tuổi, chỉ huy một đội ngũ toàn những cô gái tuổi trăng tròn, tay quen cầm kim chỉ nay kiên cường bám trụ giữa chảo lửa với cuốc, xẻng và đòn gánh trên vai.

Mặt đất ở Lộc Ninh không có ngày nào lành lặn. Bom dội vừa dứt, khói độc chưa tan, tiếng còi tập hợp của bà Nhị đã vang lên dồn dập: "Mặt đường gãy rồi, ra hố bom mau các đồng chí ơi!". Nhóm chị em lao ra khỏi hầm dã chiến, phăng phăng gánh đá, xúc đất khỏa lấp những cái hố sâu hun hút còn nghi ngút khói hăng nồng. Hands chàm xước, vai thâm tím vì đòn gánh đè nặng, nhưng không một ai rời vị trí.

Đêm mùng 8 tháng 3 năm 1969, mưa rừng trút xuống xối xả khiến mặt đường mù mịt sương và bùn lầy. Một đoàn xe chở đạn pháo trọng yếu chuẩn bị vượt ngã ba thì máy bay địch bất ngờ thả bom mù che tầm nhìn, rồi bắn pháo sáng bao trùm cả khu vực. Đèn xe không thể bật vì sợ làm mục tiêu cho tọa độ bắn phá, toàn bộ đoàn xe đứng khựng lại giữa đèo.

Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, bà Nhị quyết định nhanh chóng: "Tất cả chị em mặc áo trắng hoặc vắt khăn thùa trắng lên vai, đứng làm cọc tiêu!".

Gần hai mươi cô gái trẻ lập tức dàn hàng ngang, đứng sát mép hố bom và những đoạn đường sạt lở nguy hiểm. Giữa cơn mưa rừng buốt giá và tiếng rít ghê người của đạn pháo cầm chừng, những bờ vai nhỏ nhắn khoác chiếc khăn trắng hiện lên rõ mùng một trong đêm. Các tài xế xe tải nín thở, bám theo những "cọc tiêu sống" ấy để nhích từng mét đường an toàn qua vùng hiểm trở.

Khi chiếc xe cuối cùng vượt qua ngã ba an toàn cũng là lúc một đợt pháo gầm lên, đất đá văng rát mặt. Bà Nhị ngất đi vì sức ép của quả nổ gần đó, nhưng khi tỉnh lại trong hầm y tế, câu đầu tiên bà hỏi đồng đội không phải là vết thương của mình, mà là: "Đoàn xe qua hết chưa các em?".

Giờ đây, ngã ba Lộc Ninh xưa đã trở thành dải đường nhựa thênh thang xanh rợp bóng cây. Người nữ đội trưởng thanh niên xung phong năm nào nay đã là bà nội, bà ngoại, nhưng ký ức về những chiếc khăn trắng thắp sáng con đường đêm ấy vẫn vẹn nguyên — như một khúc ca kiêu hãnh của những bông hoa đã nở rộ giữa miền hoa lửa.

Bạn có muốn tiếp tục khám phá thêm một câu chuyện khác về lực lượng biệt động nội thành hay nữ du kích miền

Tây không?

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn