Anh hùng Lực lượng vũ trang

HUYỀN THOẠI NHỮNG ĐÓA HỒNG TRÊN "TUYẾN ĐƯỜNG LỬA": ĐỘI NỮ LÁI XE TRƯỜNG SƠN [Đoàn trường THPT Hai Bà Trưng]

HUYỀN THOẠI NHỮNG ĐÓA HỒNG TRÊN "TUYẾN ĐƯỜNG LỬA": ĐỘI NỮ LÁI XE TRƯỜNG SƠN

Đắk Lắk15/01/2026Nguyễn Đỗ Vân Anh (Đoàn trường THPT Hai Bà Trưng, phường Buôn Hồ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
HUYỀN THOẠI NHỮNG ĐÓA HỒNG TRÊN "TUYẾN ĐƯỜNG LỬA": ĐỘI NỮ LÁI XE TRƯỜNG SƠN [Đoàn trường THPT Hai Bà Trưng]

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, hình ảnh những chiếc xe tải vượt đèo lội suối dưới làn mưa bom bão đạn đã trở thành biểu tượng của ý chí Việt Nam. Nhưng ít ai biết rằng, cầm lái những con "quái vật thép" ấy còn có những cô gái tuổi đôi mươi, những "đóa hồng thép" đã viết nên trang sử vẻ vang cho huyền thoại Trường Sơn.

Đội nữ lái xe mang tên anh hùng Nguyễn Thị Hạnh được thành lập vào ngày 18/12/1968. Họ là những cô gái tuổi đời còn rất trẻ, chỉ từ 18 đến 20, đến từ khắp các miền quê miền Bắc: Hà Nội, Thái Bình, Nghệ An, Hà Tĩnh... Hầu hết họ vốn là những cô giáo, học sinh hay nữ thanh niên xung phong. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, họ tạm gác lại ước mơ giảng đường, gác lại phấn trắng bảng đen để dấn thân vào nơi ác liệt nhất của cuộc chiến. Họ bước vào chiến trường với tâm thế: "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước/ Mà lòng phơi phới dậy tương lai".

Để trở thành một tay lái thực thụ trên đường mòn Hồ Chí Minh, những cô gái chân yếu tay mềm đã phải trải qua quá trình khổ luyện phi thường:

  • Vượt qua định kiến: Thời bấy giờ, lái xe tải hạng nặng (loại xe GAZ-51, GAZ-63, Giải Phóng...) được mặc định là công việc chỉ dành cho nam giới.

  • Khổ luyện: Họ phải tập làm quen với bộ máy cồng kềnh, tập sửa chữa hỏng hóc, thay lốp xe nặng hàng chục cân, và đặc biệt là kỹ thuật lái xe không đèn trong đêm tối để tránh máy bay địch.

  • Thử thách thể chất: Những bài tập hành quân đeo cát, tập chịu đựng sức nóng của động cơ xe trong cái nắng cháy da của đại ngàn đã tôi luyện nên những nữ chiến sĩ có tinh thần thép.

  • Suốt những năm từ 1968 đến 1972, đội nữ lái xe đã đảm nhận nhiệm vụ vận chuyển thương binh, lương thực và khí tài từ Nghệ An, Hà Tĩnh vào đến các trọng điểm ác liệt như Quảng Bình, Vĩnh Linh.

    • Cảm tử trên những cung đường: Họ lái xe trong điều kiện "bốn không": không đèn, không kính, không mui, không chốt cửa (để kịp nhảy ra khi xe bị trúng bom).

  • Đối mặt với tử thần: Những địa danh như Cổng Trời, Phà Xuân Sơn, Ngã ba Đồng Lộc... là nơi họ đối mặt với bom tọa độ, bom lính và chất độc hóa học mỗi ngày.

  • Vượt lên nữ tính thường nhật: Giữa rừng sâu thiếu thốn, họ phải đối mặt với bệnh sốt rét rừng, với việc thiếu nước sinh hoạt và những khó khăn đặc thù của phụ nữ. Thế nhưng, sau tay lái, họ vẫn luôn lạc quan, yêu đời với tiếng hát át tiếng bom.

  • Chúng ta không thể quên những cái tên đã đi vào lịch sử như:

    • Trung đội trưởng Nguyễn Thị Hòa: Người chỉ huy bản lĩnh, luôn dẫn đầu những chuyến xe cảm tử.

  • Đồng chí Phùng Thị Viên: Người nữ lái xe kiên cường, sau này được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Và còn biết bao cô gái khác, dù tên tuổi có được lưu danh hay thầm lặng, họ đều là những viên gạch hồng xây dựng nên con đường thống nhất.

  • Chiến tranh qua đi, những cô gái lái xe Trường Sơn năm xưa trở về với đời thường. Có người mang trên mình đầy thương tích, có người mất đi quyền làm mẹ do ảnh hưởng của chất độc da cam, nhưng trong đôi mắt họ vẫn sáng ngời niềm tự hào về một thời "hoa lửa".

    Đội nữ lái xe Trường Sơn không chỉ là một đơn vị vận tải, đó là biểu tượng của phụ nữ Việt Nam: Anh hùng - Bất khuất - Trung hậu - Đảm đang. Họ đã chứng minh cho thế giới thấy rằng: Khi Tổ quốc cần, phụ nữ Việt Nam có thể làm nên những điều phi thường vượt xa mọi giới hạn của con người.

    Video / Phóng sự

    Nguồn tham khảoXem video gốc tại: https://www.youtube.com/watch?v=ZZCebwlkgew
    Bài viết do Ban Biên tập Đề án tổng hợp, biên soạn từ nguồn công khai, phục vụ mục đích giáo dục — tri ân phi lợi nhuận.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn