Huyền thoại nữ biệt động Sài Gòn khiến lính Mỹ khiếp sợ, được biết đến với biệt danh 'Tiểu Long nữ trên đường phố'
Huyền thoại nữ biệt động Sài Gòn khiến lính Mỹ khiếp sợ, được biết đến với biệt danh 'Tiểu Long nữ trên đường phố'
Khi bà bị bắt, quân địch mất 10 tuần tra tấn mà chỉ nhận được cái bĩu môi từ nữ biệt động này.
“Tiểu long nữ” của biệt động Sài Gòn
Nữ biệt động Phùng Ngọc Anh sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo gốc Hoa, sống gần dòng sông Cái yên bình, ở huyện Gò Quao, tỉnh Kiên Giang. Khi lên 8 tuổi, gia đình bà chuyển từ quê lên Sài Gòn, định cư tại khu vực Chợ Lớn. Vào năm 1961, bà được gia đình gửi sang Hồng Kông để học tập. Dù phải vừa học vừa làm lụng kiếm tiền, Phùng Ngọc Anh luôn đam mê đọc sách và theo dõi tin tức, luôn nhớ về quê hương. Không giống như nhiều người bạn thích an phận, bà luôn khao khát quay trở lại Sài Gòn để tham gia vào cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Vào năm 1964, khi nghe tin mẹ mắc bệnh nặng, bà quyết định trở về Sài Gòn để chăm sóc mẹ và tham gia vào cuộc kháng chiến chống Mỹ. Tuy nhiên, với một nữ sinh đang học ở Hồng Kông, một thuộc địa của Anh, việc tiếp cận cơ sở cách mạng ở nội thành Sài Gòn là rất khó khăn.
Lần đầu tiên gặp cách mạng là ngày bà mới trở về từ Hồng Kông, khi ấy gia đình bà đang nuôi giấu một cán bộ cách mạng tên là Tư Bình. Khi gặp lần đầu, ông Tư Bình vẫn cảnh giác với bà vì lo bà quen sự tự do ở Hồng Kông, ông sợ chỉ cần bà lỡ lời cũng có thể gây nguy hiểm cho cán bộ và hưởng lớn đến cơ sở cách mạng. Bởi vậy, bà rất kiệm lời, chỉ âm thầm giúp gia đình nuôi giấu cán bộ.
Để nhận được sự tin tưởng, một lần khi Tư Bình vắng nhà, Ngọc Anh lẻn vào phòng riêng và tình cờ nhìn thấy một xấp thư lên án và cảnh cáo các tay sai ác ôn của đối phương. Cô lấy hết và bí mật gửi đến những địa chỉ ghi trên bì thư mà không một ai hay biết. Tư Bình hoảng hồn khi phát hiện ra bức thư mất, Ngọc Anh ngay lập tức giải thích: “Tui ăn cắp đồ của anh nhưng tui không có làm bậy. Tui đi gửi cho họ rồi…”
Từ đó, Tư Bình bắt đầu hướng dẫn Ngọc Anh tham gia vào một đơn vị võ trang, do đồng chí Phùng Sinh phụ trách, để thực hiện các nhiệm vụ liên quan đến truyền thư, liên lạc và lập kế hoạch ám sát các tay sai ác ôn gây ra nhiều tội ác đối với nhân dân và cách mạng.
Sau hơn một năm hoạt động, khi đồng chí chỉ huy Phùng Sinh mắc bệnh tim nặng, tổ chức quyết định để ông lui về tuyến sau để chữa trị, Ngọc Anh được điều động thay thế và trở thành chỉ huy đội võ trang biệt động. Đơn vị biệt động này mang tên mật "Cánh Hoa", nhiệm vụ chính là tiến hành trinh sát và lập kế hoạch ám sát các tay sai ác ôn nổi tiếng. Ngọc Anh được giao quản lý một khẩu súng colt Mỹ cùng với 50 viên đạn, đồng thời được phân công cùng 8 chị em khác.
Hàng ngày, Ngọc Anh cùng các đồng đội mang theo súng lắp đầy đạn, rong ruổi trên các con phố của Sài Gòn để tìm kiếm các tay sai ác ôn, cũng như lính Mỹ, để tiến hành ám sát. “Lúc bắn đâu biết chúng là ai. Hôm sau đọc báo mới biết chúng là sĩ quan cao cấp, cố vấn Mỹ”, bà kể lại.
Trước ngày kỷ niệm lễ Quốc khánh năm 1967, Ngọc Anh và Tiểu Yến đã mang theo hai khẩu súng ra đường. Từ 2h chiều đến 11h đêm, hai chị em đã thực hiện 5 vụ ám sát đối với lính Mỹ trên đường phố, làm cho cả Sài Gòn sửng sốt và hoảng sợ trước những sát thủ bí ẩn.

Báo chí và quân đội Mỹ đã đặt cho họ những biệt danh như "Tiểu Long Nữ", "Rồng Xanh", "Rồng Đỏ"... những nhân vật bí ẩn xuất hiện bất ngờ trên đường phố để tiến hành ám sát lính Mỹ. Khi gặp phải lính Mỹ, Ngọc Anh hoặc Tiểu Yến một người sẵn sàng ngồi trên xe nổ máy sẵn, một người khác tiến đến từ phía sau lính Mỹ khoảng 2-3 mét, dùng nón che cây súng lục ngắm rồi bóp cò 2 phát. Dù họ áp sát từ phía sau nhưng không một ai có thể nhận ra kẻ bắn tỉa đang ẩn nấp.
Những chiến sĩ biệt động này nhanh chóng rút vào các con hẻm nhỏ và sau một chút thời gian, họ "lột xác" thành những cô gái nhỏ buôn bán trong chợ, hoàn toàn không gây sự nghi ngờ. Bà được người Sài Gòn khi ấy đó trìu mến gọi bằng biệt danh “Tiểu Long nữ trên đường phố”.


