"Huyền thoại nữ du kích bên dòng sông Thạch Hãn”
Câu chuyện về dì Nguyễn Thị Thu Hà – người con gái Thành Cổ đã dành cả tuổi thanh xuân để dẫn đường cho bộ đội chủ lực, vận chuyển thương binh và trực tiếp cầm súng giữ từng tấc đất quê hương trong mùa hè đỏ lửa 1972.
Hoa hồng thép giữa lòng Thành Cổ Mùa hè năm 1972, cả thị xã Quảng Trị rung chuyển dưới sức nóng của hàng vạn tấn bom đạn. Giữa trận đồ bát quái của "máy chém" B52, có một đội du kích địa phương gồm những cô gái tuổi đời chỉ mười tám, đôi mươi vẫn âm thầm bám trụ. Dì Hà khi ấy là một trong những người thông thuộc từng ngõ ngách, bờ tường của Thành Cổ nhất. Nhiệm vụ của dì không chỉ là tiếp tế cơm đùm, nước uống cho bộ đội mà còn là "tai mắt" để chỉ điểm các vị trí hỏa lực của địch. Dì nhớ lại đêm vượt sông Thạch Hãn dưới làn đạn pháo: "Sông Thạch Hãn lúc đó đỏ rực ánh hỏa châu, nước sông lạnh ngắt nhưng lòng người thì cháy bỏng. Chúng tôi dìu thương binh sang bờ Bắc, chân bước trên xác pháo mà nước mắt tuôn rơi vì thương đồng đội." Dì Hà kể về những lúc đối mặt với cái chết trong gang tấc khi hầm sập, hay khi phải cầm súng chiến đấu như một chiến sĩ thực thụ để bảo vệ cứ điểm. Sự dũng cảm của dì và các nữ du kích đã trở thành điểm tựa tinh thần cực lớn cho bộ đội từ miền Bắc chi viện vào.
Hành trình về nguồn Chiến tranh lùi xa, dì Hà nay đã mái đầu bạc trắng, vẫn thường xuyên ra bến thả hoa bên dòng Thạch Hãn để thăm lại những người anh em đã nằm lại dưới đáy sông. Với dì, mỗi viên gạch ở Thành Cổ đều thấm đẫm máu và hoa, là lời nhắc nhở về cái giá của độc lập. Giữ gìn ký ức – giữ gìn tương lai Thế hệ trẻ chúng ta ngày nay, khi đứng trước vẻ đẹp yên bình của thị xã Quảng Trị, hãy nhớ về những "đóa hoa hồng thép" như dì Hà. Lịch sử không phải là những trang sách khô khan, mà là hơi ấm, là hơi thở của những con người bằng xương bằng thịt đã dâng hiến thanh xuân cho mảnh đất này. Hãy sống bản lĩnh và xứng đáng với sự hy sinh ấy


