Huyền thoại phi công tiêm kích của Không quân Nhân dân Việt Nam
Đại tá Nguyễn Văn Bảy (1936 – 2019), còn gọi là Bảy A, là một phi công huyền thoại của Không quân Nhân dân Việt Nam. Ông là một trong mười phi công Việt Nam đạt đẳng cấp "Ace" trong chiến tranh chống Mỹ khi điều khiển tiêm kích MiG-17 bắn rơi 7 máy bay đối phương.

Lịch sử đấu tranh giữ nước của dân tộc Việt Nam là một pho sử thi hào hùng được viết bằng máu, nước mắt và những chiến công tưởng chừng như không tưởng. Trong cuộc Kháng chiến chống Mỹ cứu nước vĩ đại, Không quân Nhân dân Việt Nam đã viết nên những trang sử vàng chói lọi trên bầu trời xanh. Giữa một tập thể anh hùng kiên cường ấy, Đại tá phi công Nguyễn Văn Bảy hiện lên như một huyền thoại độc nhất vô nhị. Từ một người nông dân miền Tây chưa từng biết đến chiếc máy bay, ông đã vươn mình trở thành một trong mười phi công đạt đẳng cấp "Ace" thế giới. Cuộc đời ông chính là biểu tượng cao đẹp cho ý chí, trí tuệ Việt Nam và phẩm chất bình dị của người lính cụ Hồ.
Xuất thân từ một vùng quê nghèo tại huyện Lai Vung, tỉnh Đồng Tháp, cậu bé Nguyễn Văn Bảy lớn lên với ruộng đồng và bùn đất. Nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, năm mười tám tuổi, ông trốn gia đình đi theo cách mạng rồi tập kết ra Bắc. Bước ngoặt lớn nhất cuộc đời ông là khi được quân đội tuyển chọn vào lớp đào tạo phi công quân sự. Đối với một người nông dân mới học hết lớp ba, việc tiếp thu những kiến thức khí động học và kỹ thuật hàng không phức tạp là một thử thách vô cùng lớn. Thế nhưng, bằng tinh thần tự học vượt khó phi thường, ông đã hoàn thành kỳ tích "bảy ngày xong bảy lớp" để đủ điều kiện sang Trung Quốc học lái máy bay chiến đấu. Ý chí sắt đá đó chính là bệ phóng đầu tiên đưa người nông dân chân đất chạm tay vào bầu trời.
Bước vào giai đoạn Chiến tranh phá hoại miền Bắc lần thứ nhất từ năm 1965 đến năm 1968, Nguyễn Văn Bảy đã trở thành nỗi khiếp sợ của các phi công Mỹ. Ông điều khiển chiếc tiêm kích MiG-17 – một loại máy bay cận âm, không có radar, chỉ trang bị pháo và đã rất lỗi thời vào thời điểm đó. Đối thủ của ông lại là những phi công Mỹ sừng sỏ lái các siêu tiêm kích siêu thanh, hiện đại bậc nhất thế giới lúc bấy giờ như F-4 Phantom hay F-105 Thunderchief. Bất chấp sự chênh lệch lớn về công nghệ, bằng lối đánh "vây bám, áp sát", "gần, nhanh, mãnh liệt" vô cùng dũng cảm, ông đã liên tiếp bắn hạ bảy máy bay Mỹ chỉ trong hai năm 1966 và 1967. Cả thế giới đã phải ngả mũ thán phục trước một người phi công nhỏ nhắn, dùng chiếc máy bay thô sơ để bẻ gãy "uy thế không lực" của một siêu cường thế giới.
Sau những năm tháng thanh xuân cống hiến trên bầu trời, năm 1967 ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và rút về làm công tác chỉ huy, huấn luyện. Ông tiếp tục cống hiến cho ngày Đại thắng Mùa xuân 1975 ở vai trò tiếp quản các sân bay phía Nam vừa giải phóng. Nhưng điều làm nên sự vĩ đại và khiến người đời kính trọng ông nhất lại chính là cuộc sống sau khi nghỉ hưu. Rời bỏ chiếc áo đại tá cùng những hào quang chiến tích, ông trở về quê nhà Đồng Tháp, chọn lối sống của một lão nông tri điền thực thụ. Ông tự tay đào ao, nuôi cá, cắt cỏ, trồng cây, sống bình dị trong một ngôi nhà lá bên dòng sông nhỏ. Ông từ chối mọi đặc quyền, đặc lợi và luôn giữ nụ cười hiền hậu, chất phác của người miền Tây. Đó là cốt cách của một người chiến thắng được kẻ thù trên không trung nhưng không để hào quang làm mờ đi bản chất mộc mạc quê nhà.
Đại tá Nguyễn Văn Bảy đã bay chuyến bay cuối cùng về với cõi người hiền, nhưng tên tuổi và câu chuyện của ông sẽ mãi trường tồn cùng sông núi. Ông là hình mẫu lý tưởng cho thế hệ trẻ ngày nay về tinh thần tự học, lòng quả cảm vô song và lối sống khiêm nhường, thanh cao. Bài học từ cuộc đời ông nhắc nhở chúng ta rằng, không có khó khăn nào là không thể vượt qua nếu có đủ quyết tâm, và đỉnh cao của sự vĩ đại đôi khi lại chính là sự bình dị giữa cuộc đời thường.



