HUYỀN THOẠI SỐNG VÙNG VEN SÀI GÒN: CUỘC ĐỜI PHI THƯỜNG CỦA ANH HÙNG NGUYỄN THỊ RÀNH
Má Nguyễn Thị Rành sinh năm 1900 tại vùng đất lịch sử Củ Chi (TP. Hồ Chí Minh). Cuộc đời má trước ngày hòa bình là một chuỗi những bi kịch tột cùng mà không một người mẹ nào muốn trải qua.
Má đã lần lượt tiễn biệt người chồng và 8 người con trai, cùng 2 người cháu ra mặt trận. Và nghiệt ngã thay, tất cả họ đều ngã xuống, không một ai trở về bên má. Nỗi đau mất mát lớn đến nỗi tưởng chừng có thể quật ngã bất kỳ ai, nhưng với má Tám Rành, má đã biến nước mắt thành ý chí chiến đấu.
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất, má vừa làm giao liên, vừa đào hầm nuôi giấu cán bộ ngay trong lòng địch. Căn nhà của má là một pháo đài thầm lặng, nơi chở che cho biết bao chiến sĩ cách mạng đi qua vùng đất thép.
Năm 1975, đất nước thống nhất, má Tám Rành lúc này đã ở tuổi 75 – cái tuổi lẽ ra phải được nghỉ ngơi, vui vầy bên con cháu. Thế nhưng, nhìn quê hương Củ Chi bị bom cày đạn xới, đất đai khô cằn, trắng xóa hố bom, má không thể ngồi yên.
Má lại xắn quần, tay cầm cuốc, chân lội bùn, đi đầu trong phong trào tái thiết quê hương:
Hồi sinh đất chết: Má cùng bà con lối xóm đi dọn rác bom mìn, san lấp hàng trăm hố bom để lấy đất trồng lúa, trồng khoai.
Trị thủy vùng đất ven sông: Đóng góp lớn nhất của má là vận động nhân dân xây dựng hệ thống kênh mương nội đồng. Người ta thấy người mẹ già tóc bạc phơ, dáng người nhỏ bé nhưng ngày ngày có mặt trên công trường, tự tay đào đất, khơi dòng nước ngọt về tắm mát cho những cánh đồng khô cháy.
Lan tỏa tinh thần: Sự bền bỉ của má đã trở thành nguồn cảm hứng vô tận. Thanh niên nhìn thấy một cụ già 80 tuổi vẫn hăng say lao động thì không ai dám lười biếng. Củ Chi từ một vùng "đất trắng" vì bom đạn đã nhanh chóng xanh tươi trở lại, trở thành vựa lúa, vựa rau lớn của thành phố.
Với những cống hiến hy sinh vô bờ bến trong cả chiến đấu và xây dựng quê hương, má Nguyễn Thị Rành là người phụ nữ duy nhất vinh dự được Nhà nước phong tặng cả hai danh hiệu cao quý: Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân (1978) và Anh hùng Lao động (1985).
Dù được phong tặng những danh hiệu cao quý nhất, nhận được sự kính trọng của các vị lãnh đạo cấp cao, má Tám Rành vẫn chọn lối sống vô cùng giản dị trong căn nhà tình nghĩa.
Khoản tiền trợ cấp hay quà tặng của các tổ chức, má hiếm khi giữ lại cho riêng mình. Má dùng nó để giúp đỡ những gia đình thương binh liệt sĩ nghèo hơn, mua sách vở cho trẻ em nghèo hiếu học trong xã. Má bảo: "Đảng và Nhà nước lo cho cái ăn cái mặc là đủ rồi, tiền này để dành cho những đứa trẻ, tụi nó là tương lai của đất nước".
Má mất năm 1979 (thọ 79 tuổi). Hiện nay, tên của má được đặt cho nhiều con đường và trường học tại TP. Hồ Chí Minh như một sự tri ân sâu sắc của thế hệ mai sau.
Nếu các anh hùng khoa học chiến đấu bằng trí tuệ, thì những người anh hùng như má Nguyễn Thị Rành lại chiến đấu bằng tình yêu thương và sự nhẫn nại vĩ đại. Cuộc đời má là câu trả lời đanh thép nhất cho thế giới biết vì sao một dân tộc nhỏ bé như Việt Nam lại có thể đi qua giông bão chiến tranh và hồi sinh mạnh mẽ đến thế sau hòa bình.


