HUYỀN THOẠI TRONG LÒNG ĐỊCH TẠI "ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN" PHÚ QUỐC
Cuộc đấu tranh sinh tử và ý chí thép của những người chiến sĩ cách mạng ngay trong lòng nhà tù Phú Quốc, nơi họ dùng chính sự sống của mình để bảo vệ khí tiết và tổ chức các cuộc vượt ngục huyền thoại.
Trại giam tù binh Phú Quốc (nay thuộc TP. Phú Quốc, tỉnh Kiên Giang) những năm 1967 - 1973 được ví như "địa ngục trần gian" với những đòn tra tấn dã man của kẻ thù như đóng đinh vào tay, đóng vào đầu gối, hay phơi mình trong chuồng cọp kẽm gai dưới cái nắng cháy da của biển đảo. Ông Đặng Văn Bình bị địch bắt và đưa ra đảo Phú Quốc vào cuối năm 1968.
Tại phân khu B2, ông Bình cùng các đồng chí của mình đã bí mật thành lập Đảng ủy nhà tù để lãnh đạo anh em giữ vững khí tiết. Ông kể, một trong những kỷ niệm không bao giờ quên là cuộc đấu tranh tuyệt thực kéo dài để đòi giảm chế độ hà khắc và cho phép tù binh tự nấu ăn để tránh bị địch bỏ độc. Tên chúa ngục điên cuồng dùng roi cá đuối đánh đập những người đứng đầu, trong đó có ông. Dù lưng áo rách bươm, máu thấm đỏ nền cát, ông Bình vẫn cắn răng chịu đựng, không nửa lời khai báo, mắt nhìn thẳng vào kẻ thù đầy hiên ngang.
Không dừng lại ở việc đấu tranh trực diện, ông Bình và các đồng đội còn tham gia vào kế hoạch đào hầm vượt ngục dài hàng chục mét bằng những chiếc thìa ăn cơm và nắp cà mèn được mài sắc. Trong suốt nhiều tháng trời, dưới nền xi măng lạnh lẽo, họ lén lút đào từng vốc đất, giấu vào túi quần để đem đổ khi đi đổ rác.
Cuộc vượt ngục năm ấy tuy có đồng đội hy sinh, có người thành công trở về với căn cứ, nhưng với ông Bình – người ở lại bọc lót cho anh em – đó là một chiến công của tinh thần thép. Ông chia sẻ: "Ở Phú Quốc, chúng tôi không có súng đạn, vũ khí duy nhất là lòng yêu nước và tình đồng chí. Chính điều đó đã giúp chúng tôi chiến thắng những đòn tra tấn tàn bạo nhất".



