Bài viết

HUYỀN THOẠI TRONG RỪNG SÁC: KHÚC TRÁNG CA CỦA NHỮNG NGƯỜI GIỮ BẾN

Hưng Yên31/12/2025Nguyễn Thị Ngoan (Trường TH và THCS Tây Đô)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

HUYỀN THOẠI TRONG RỪNG SÁC: KHÚC TRÁNG CA CỦA NHỮNG NGƯỜI GIỮ BẾN

Trời cuối năm ở vùng bến Cà Mau không có cái rét mướt của miền Bắc, nhưng cái gió chướng thổi ràn rạt qua những tán đước, tán mắm cũng đủ khiến người ta cảm thấy một sự hanh khô đến lạ kỳ. Trong lán trại ẩn mình dưới tầng lá rậm rạp, Trung tá Đoàn trưởng Đoàn 962 khẽ điều chỉnh ngọn đèn dầu lạc chỉ còn le lói như hạt đậu. Trên tấm bản đồ tác chiến cũ kỹ, những con đường kẻ đỏ loang lổ chỉ về phía các cửa sông – nơi những "con tàu không số" từ miền Bắc đang lướt sóng trở về.

Đoàn 962 không phải là một đơn vị chiến đấu thông thường. Họ là những người được giao phó trọng trách "mắt xích cuối cùng". Nếu Đường Hồ Chí Minh trên biển là mạch máu, thì những bến bãi tại Cà Mau, Bến Tre, Trà Vinh chính là những trái tim tiếp nhận dưỡng chất – vũ khí, đạn dược – để nuôi sống cuộc kháng chiến tại miền Nam. Bảo vệ bến không chỉ là giữ đất, mà là giữ lấy niềm hy vọng của cả một chiến trường.

Đêm ấy, biển động mạnh. Tiếng sóng vỗ vào chân rừng đước nghe như tiếng quân reo. Nhưng trong sự ồn ào của thiên nhiên, những đôi tai của chiến sĩ Đoàn 962 vẫn nghe ra được một âm thanh lạ: tiếng động cơ của tàu tuần tiễu địch.

"Chúng nó đánh hơi thấy rồi," người chính ủy khẽ nói, tay nắm chặt khẩu AK báng gấp.

Kẻ thù không hề mù quáng. Với hệ thống radar hiện đại và sự phong tỏa dày đặc của hạm đội 21 Mỹ cùng quân đội Sài Gòn, chúng biết chắc chắn vùng rừng đước này đang che giấu điều gì đó. Chiến dịch "Market Time" (Thời điểm Thị trường) đang ở đỉnh điểm gay gắt. Địch quyết tâm biến dải ven biển thành một "vùng trắng" để cắt đứt nguồn tiếp tế từ miền Bắc.

Trận đánh nổ ra vào một buổi mờ sáng, khi sương mù còn giăng kín các con rạch. Tiếng trực thăng "cá bống" quần thảo trên đầu, xé toạc sự yên bình của rừng già. Địch đổ quân xuống ngay sát rìa bến Vàm Lũng. Những toán quân biệt kích, được hỗ trợ bởi tàu cao tốc hỏa lực mạnh, tràn vào với ý đồ bóc gỡ toàn bộ hệ thống kho tàng của ta.

Tại chốt tiền tiêu, tiểu đội trưởng Tư Thắng cùng sáu chiến sĩ trẻ nằm ép mình dưới những rễ đước chằng chịt. Bùn lầy ngập đến ngang bụng, muỗi rừng đốt cháy da cháy thịt, nhưng không một ai nhúc nhích. Họ đã thề: "Bến còn, người còn. Bến mất, người không về".

"Chờ chúng vào thật gần," Tư Thắng thì thầm.

Khi những chiếc mũ sắt đầu tiên của địch xuất hiện qua làn sương, chỉ cách tầm 20 mét, Tư Thắng mới hạ lệnh nổ súng. Tiếng súng cực nhanh của ta vang lên, đập tan sự kiêu ngạo của kẻ thù. Bùn đất và máu bắn tung tóe trên những rễ đước khô khốc. Địch bị bất ngờ, dạt lại phía sau gọi pháo hạm hỗ trợ.

Chỉ vài phút sau, cả vùng rừng như bị xới tung lên bởi những quả pháo 127 ly từ hạm đội ngoài khơi rót vào. Cây đước trăm năm bị phạt ngang thân như cây cỏ. Khói lửa mịt mù. Trong khoảnh khắc ấy, các chiến sĩ 962 phải đối mặt với một lựa chọn sinh tử: rút lui để bảo toàn lực lượng hay bám trụ để bảo vệ chuyến hàng vừa cập bến đêm qua.

Trong hang ổ tạm bợ dưới lòng đất, những hòm đạn, những khẩu súng trường còn thơm mùi dầu mỡ từ miền Bắc gửi vào đang đợi để được chuyển đến tay các chiến sĩ ở U Minh, ở miền Đông. "Đó không chỉ là sắt thép," một chiến sĩ trẻ tên Bình vừa thay băng đạn vừa nói với đồng đội, "đó là mồ hôi của các mẹ, các chị ngoài kia. Mình không thể để mất được."

Trận chiến kéo dài suốt mười tiếng đồng hồ ròng rã. Địch không thể tin được rằng dưới lớp bùn lầy nhão nhoét ấy, những con người gầy gò, ăn mắm sống, uống nước lợ lại có một sức chịu đựng phi thường đến thế. Cứ mỗi lần chúng tưởng đã xóa sổ được hỏa điểm của ta, thì từ một hốc cây hay một lùm dừa nước, những lạt đạn AK lại nổ giòn giã.

Các chiến sĩ Đoàn 962 đã vận dụng lối đánh "xuất quỷ nhập thần". Họ thuộc từng con lạch, từng gốc cây như lòng bàn tay. Địch tiến vào là sa vào mê hồn trận của rễ đước và bùn lầy. Có những lúc, cuộc chiến trở thành những màn giáp lá cà kịch tính. Giữa làn khói súng, người ta thấy những chiến sĩ giải phóng quân lao ra với lưỡi lê tuốt trần, đánh bật những toán biệt kích đông hơn gấp bội.

Nhưng cái giá của sự hy sinh là vô cùng lớn. Bình, người chiến sĩ trẻ nhất tiểu đội, đã ngã xuống khi lấy thân mình che chắn cho một kho đạn nhỏ trước một quả lựu đạn của địch. Máu anh hòa vào dòng nước mặn của bến bãi Cà Mau, thấm vào đất mẹ. Trước khi nhắm mắt, anh chỉ kịp hỏi: "Hàng... hàng có sao không anh Tư?".

Đến chiều tối, khi ánh hoàng hôn đỏ quạch trải dài trên mặt biển, quân địch buộc phải rút lui sau khi chịu tổn thất nặng nề mà vẫn không thể chạm được vào cốt lõi của bến bãi. Rừng đước lại trở về với sự tĩnh lặng đáng sợ của nó, nhưng lần này là sự tĩnh lặng của chiến thắng.

Đêm đó, dưới ánh sao khuya, những chiếc ghe tam bản lại âm thầm hoạt động. Những hòm đạn từ các kho bí mật được chuyển lên vai các chiến sĩ, tiếp tục hành trình xuyên rừng để đến với các chiến trường đang rực lửa. Đoàn trưởng Đoàn 962 đứng trên bờ rạch, tiễn đưa những chuyến hàng cuối cùng trong đợt tiếp tế. Ông nhìn xuống dòng nước, nơi máu của những người đồng đội vừa nằm xuống vẫn còn đâu đó dưới những rễ đước kia.

Họ là những người anh hùng không có tên trên mặt báo lúc bấy giờ vì tính chất bí mật tuyệt đối của nhiệm vụ. Họ sống trong lòng địch, chiến đấu trong bóng tối và bảo vệ những "con đường tàng hình" trên biển Đông. Mỗi bến bãi như Vàm Lũng, Rạch Gốc, Tân Ân không chỉ là địa danh trên bản đồ, mà là biểu tượng của ý chí sắt đá và tình yêu tổ quốc vô bờ bến.

Chiến tranh đã lùi xa, những cánh rừng đước Cà Mau đã xanh tươi trở lại trên những hố bom xưa. Nhưng với những người lính Đoàn 962 năm ấy, ký ức về những ngày giữ bến vẫn luôn vẹn nguyên như mới hôm qua. Đó là ký ức về một thời đại mà mỗi tấc đất, mỗi dòng sông đều thấm đẫm lời thề giữ nước.

Cuộc chiến bảo vệ bến bãi của Đoàn 962 không chỉ là một chiến công quân sự; đó là một bài thơ bằng máu về lòng trung thành. Những người lính ấy đã viết nên một chương huy hoàng trong lịch sử Đường Hồ Chí Minh trên biển – con đường của ý chí, của niềm tin và của những điều tưởng chừng như không thể.

Trong tiếng rì rào của sóng biển hôm nay, nếu lắng tai nghe, người ta như vẫn còn nghe thấy tiếng bước chân rầm rập của những đoàn quân bốc xếp, tiếng cưa cây dựng lán, và tiếng súng đanh thép của những người lính 962 đang giữ vững trận địa. Họ mãi mãi là những "vọng gác tiền tiêu" trong lòng dân tộc, những người đã giữ cho ngọn lửa tiếp tế từ miền Bắc luôn rực cháy trong lòng miền Nam ruột thịt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn