HUYỀN THOẠI TỪ “TỌA ĐỘ CHẾT”: KHÚC TRÁNG CA CỦA MỘT THẾ HỆ KHÔNG BAO GIỜ BỎ CUỘC
Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết tại những cung đường rực lửa, thế hệ Thanh niên xung phong (TNXP) năm xưa đã vượt qua nỗi sợ bản năng để viết nên bản anh hùng ca bất diệt bằng ý chí sắt đá và tình yêu Tổ quốc cực đoan.
Đối diện tử thần và nỗi sợ rất “người”
Trong ký ức của những người trở về từ “túi bom”, chiến tranh không chỉ có tiếng gầm vang của đạn pháo mà còn là những khoảnh khắc nghẹt thở đến lặng người. Ông Nguyễn Tâm Cớn, nguyên Tổ trưởng tổ phá bom tại Nghệ An, vẫn vẹn nguyên ký ức về những ngày đầu năm 1968, thời điểm Mỹ bắt đầu rải bom từ trường. Đây là loại vũ khí cực kỳ nguy hiểm, có thể kích nổ chỉ bằng một rung động kim loại nhỏ nhất.
Dù phá bom không phải nhiệm vụ chính, nhưng với tinh thần “bom ném xuống là ta đi phá ngay”, ông và đồng đội đã tình nguyện đối mặt với “tử thần” để thông đường cho xe qua. Đứng trước những lời ngợi ca, ông Cớn thẳng thắn chia sẻ một sự thật đầy tính nhân bản:
“Chúng tôi không sợ chết ư? Đừng nghĩ vậy. Chúng tôi rất sợ chết chứ. Sống trong bom đạn suốt ngày đêm, nỗi sợ ấy càng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Ai nói không sợ chết là họ chỉ nói cho qua chuyện thôi.”
Chính việc chiến thắng cái sợ hãi rất “người” ấy để ôm khối thuốc nổ trườn vào bãi bom đã minh chứng cho bản lĩnh phi thường của một thế hệ. Họ không phải siêu nhân, họ là những con người bình thường đã chọn hy sinh nỗi sợ cá nhân cho lý tưởng lớn lao của dân tộc.
Nỗi đau xé lòng bên những nấm mồ không nguyên vẹn
Nếu câu chuyện của ông Cớn là sự đối đầu nghẹt thở với cái chết, thì ký ức của ông Nguyễn Văn Ngọc (Hà Tĩnh) lại là những vết sẹo chưa bao giờ lành về tình đồng đội. Ông nhớ lại đêm hành quân kinh hoàng dưới làn bom B52. Sau trận oanh tạc, tỉnh dậy với gương mặt đẫm máu, ông phải thực hiện công việc đau đớn nhất đời lính: Đi nhặt xác anh em.
Hình ảnh những người lính trẻ măng mò mẫm trong đêm tối, thu lượm từng phần thân thể đồng đội vương vãi trên cành cây, khe suối là một thực tại khốc liệt mà không trang văn nào diễn tả nổi. Trận đánh ấy để lại 58 người hy sinh và 60 người bị thương. 58 ngôi mộ được lập nên từ những phần xương thịt không còn nguyên vẹn, không thể khớp nối. Năm đó, ông Ngọc mới 17 tuổi, cái tuổi đẹp nhất đời người đã phải đi qua tận cùng của sự mất mát.
Trong lửa đạn, ý chí của những người phụ nữ cũng kiên cường không kém. Bà Trần Thị Thông, người sống sót duy nhất của một tiểu đội sau trận bom tại “tọa độ chết” Truông Bồn, là minh chứng sống động cho tinh thần xung phong.
Từng từ bỏ công việc nấu ăn an toàn để xin lên tổ làm đường vì quan niệm: “Đi TNXP mà nấu ăn thì rất chán”, bà Thông đã can trường bước qua cửa tử để trở về. Khi sức khỏe giảm sút và được cấp trên điều chuyển về đội thu dung, bà đã kiên quyết từ chối bằng một lời thề thép: “Về đội thu dung là nhận mình có tư tưởng buông xuôi. Tôi không bao giờ buông xuôi.”
Tuổi trẻ thời hoa lửa: Ngọn lửa thiêng không bao giờ tắt
Những câu chuyện của ông Cớn, ông Ngọc hay bà Thông chỉ là vài lát cắt nhỏ trong bức tranh khốc liệt của cuộc kháng chiến. Đó là chân dung của một “Tuổi trẻ thời hoa lửa” – một thế hệ mà thanh xuân của họ không tính bằng số năm, mà tính bằng những dặm đường thông xe, bằng những hố bom được san lấp và bằng cả máu xương hòa vào đất mẹ.
Họ đã sống và chiến đấu bằng sự hồn nhiên của tuổi đôi mươi nhưng quyết liệt đến hơi thở cuối cùng. “Thời hoa lửa” ấy không chỉ có màu đen của thuốc súng hay màu đỏ của máu, mà còn rực rỡ sắc màu của lý tưởng sống cao đẹp. Những phần xương thịt trộn lẫn vào đất đá, những giọt nước mắt lặng thầm bên hố bom đã viết nên một huyền thoại về sự tận hiến.
Ngày hôm nay, khi chúng ta được sống dưới bầu trời hòa bình, ký ức về thế hệ TNXP chính là lời nhắc nhở đắt giá nhất: Tự do không phải là điều hiển nhiên. Tuổi trẻ thời hoa lửa đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử của mình; giờ đây, ngọn lửa ấy cần được thế hệ hôm nay tiếp nối, để lòng biết ơn không chỉ dừng lại ở lời nói, mà biến thành hành động dựng xây một Việt Nam hùng cường.



