Bài viết

Huyền Thoại Về "Đoàn Tàu Không Số";

Những con tàu ấy đã vượt hàng ngàn hải lý, chống chọi với hơn 20 cơn bão, chiến đấu hơn 30 lần với tàu địch...

Gia Lai12/05/2026Liên Chi Đoàn Khoa Ngoại ngữ (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ, cứu nước của dân tộc Việt Nam, những con tàu không

số làm nhiệm vụ chuyên chở vũ khí, lương thực cho chiến trường miền Nam qua tuyến đường Hồ

Chí Minh trên biển lịch sử đã trở thành huyền thoại. Những chiến sĩ lái tàu không số gây xúc động

lòng người về tinh thần quả cảm, khả năng chịu đựng gian khổ, hiểm nguy, sẵn sàng hy sinh tính mạng của mình

để hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Huyền thoại ấy không bắt đầu từ những con tàu hiện đại, mà bắt đầu từ những quyết định khốc liệt nhất

của một thế hệ. Mỗi khi một con tàu nhổ neo rời bến K15 Đồ Sơn, đó không chỉ là một hành trình vận chuyển vũ

khí, mà là một hành trình đi vào cõi bất tử. Những người lính trên tàu đã làm lễ truy điệu sống cho chính mình

trước khi ra khơi. Họ chấp nhận trở thành những "người không số" – không tên tuổi, không quê quán, không lai

lịch – để bảo vệ bí mật cho mạch máu giao thông của Tổ quốc. Dưới đáy mỗi con tàu ấy luôn đặt sẵn một khối

thuốc nổ khổng lồ, một lời thề sắt son rằng: thà tan vào biển cả, chứ nhất quyết không để bí mật rơi vào tay quân

thù.

Đỉnh cao của tinh thần ấy chính là sự kiện tàu C235 tại vùng biển Hòn Hèo năm 1968. Tháng 2 năm 1968,

trong chiến dịch vận chuyển vũ khí vào miền Nam cho Sự kiện Tết Mậu Thân, Nguyễn Phan Vinh cùng chính trị

viên Nguyễn Tương đã chỉ huy cán bộ thủy thủ đi tàu C235, chở 16 tấn vũ khí vào bến Hòn Hèo, Khánh Hòa cho

chiến trường Khu 5.

Sau khi đi hai ngày đêm trên vùng biển quốc tế. Tối ngày 29 tháng 2, tàu đến ngang vùng biển Nha

Trang và chuyển hướng vào bờ. Sau khi bị phát hiện, quân đội Hoa Kỳ đã lập tức huy động 7 con tàu, nhiều máy

bay chiến đấu, liên đoàn biệt động Hoa Kỳ và Quân lực Việt Nam Cộng hòa đến vùng biển Nha Trang với ý định

bắt sống. Sau khi biết đã bị bại lộ, Nguyễn Phan Vinh đã lái tàu qua đội hình của quân đối phương. Sau khi bắn

được một chiếc tàu của đối phương, các tàu khác liên tục bắn đạn vào tàu C235. Kết quả khiến năm cán bộ, chiến

sĩ trên tàu qua đời; hai người bị thương nặng và bảy người bị thương nhẹ.

Nguyễn Phan Vinh cũng bị một mảnh đạn xượt qua đầu. Trương Văn

Mùi, máy trưởng, bị trúng đạn vào ngực và qua đời, ngã vào cần gạt, khiến

tàu dạt vào bờ. Nguyễn Phan Vinh tổ chức đưa các đồng đội tử nạn và bị

thương vào bờ, sau đó ra lệnh chuẩn bị điểm hỏa cho nổ tàu. Sau khoảng 20

phút thì tàu phát nổ, quân đối phương đem máy bay đến bắn phá ven biển

nhằm dọn đường cho bộ binh bao vây và bắt sống các thủy thủ còn lại. Sau

một thời gian chống trả, Nguyễn Phan Vinh đã tử trận tại Hòn Hèo.

Số thủy thủ của tàu C235 còn lại bảy người, đều bị thương tích và ở

trên đảo suốt hơn mười ngày cho tới khi liên lạc được với du kích. Theo lời

thợ máy Vũ Long An, một trong năm người sống sót; sau khi liên lạc được

với du kích, thuyền phó Đoàn Văn Nhi cũng đã mất tích trên đảo, lái tàu Mai

Văn Khung đi tìm nước uống rồi bị quân đối phương bắt được. Bốn con tàu

của đoàn 125 ra đi làm nhiệm vụ nhưng chỉ có tàu 56 trở lại. Năm chiến sĩ

được lực lượng được người dân tìm thấy và chăm sóc, hồi phục sức khỏe rồi

vượt đường Trường Sơn ra miền Bắc. Mặc dù đã được người dân an táng trên đảo, nhưng cho đến nay, phần mộ

của Nguyễn Phan Vinh đã bị thất lạc.

Hình ảnh Thuyền trưởng Nguyễn Phan Vinh cùng đồng đội quyết định kích nổ tàu, sau đó chiến đấu đến

viên đạn cuối cùng trên những vách đá khô cằn, đã trở thành một tượng đài vĩnh cửu. Sự hy sinh của họ không

phải là sự kết thúc, mà là sự hóa thân. Thân xác họ tan vào sóng nước, linh hồn họ trở thành những ngọn hải đăng

soi sáng lý tưởng cho muôn đời sau. Việc một hòn đảo ở Trường Sa mang tên Phan Vinh chính là sự khẳng định

rằng: những người anh hùng ấy sẽ mãi mãi canh giữ biển trời của cha ông.

Nhìn lại "thời hoa lửa" ấy, chúng ta thấy một sự đối lập tuyệt đẹp: giữa sự tàn khốc của bom đạn và cái

chết là những tâm hồn thanh thản, hồn nhiên và đầy khát vọng. Họ ra trận không phải vì không biết sợ, mà vì tình

yêu Tổ quốc trong họ lớn hơn nỗi sợ hãi cá nhân. Họ đã dùng tuổi thanh xuân đẹp nhất của mình để đổi lấy màu

xanh hòa bình cho dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn