Huyền thoại về Đội nữ lái xe Trường Sơn
Với tinh thần “Tất cả vì miền Nam ruột thịt, tất cả để thống nhất đất nước”, đã có biết bao nhiêu chàng trai, cô gái ở độ tuổi mười tám đôi mươi – thanh xuân đẹp nhất của đời người đã gác lại mọi hoài bão, mơ ước, gửi lại mối tình đầu đời nơi quê nhà để lên đường vào chiến trường với quyết tâm “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước, mà lòng phơi phới dậy tương lai”. Trong đó, không thể không nhắc tới những chiến công xuất sắc của Trung đội nữ lái xe Trường Sơn đã trở thành huyền thoại – câu chuyện về cá
Những ngày này, 51 năm về trước cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước đang bước vào giai đoạn cam go, ác liệt. Đế quốc Mỹ huy động lượng lớn máy bay đánh phá các con đường trọng điểm trên chiến trường. Nhu cầu cung cấp nhân lực, vật lực cho miền Nam trở nên cấp bách. Binh đoàn Trường Sơn (Đoàn 559) được giao nhiệm vụ phải tăng khối lượng chi viện gấp hai lần thời gian trước đó.
Lái xe nam không đủ, Bộ Tư lệnh Đoàn 559 giao nhiệm vụ cho Binh trạm 9, Binh trạm 12 tuyển gấp một số nữ thanh niên xung phong, lập đội lái xe vận tải tuyến hậu phương để hỗ trợ các khu vực cửa khẩu. Những nữ thanh niên xung phong có sức khỏe tốt, tháo vát, biết chút ít về kỹ thuật được tuyển chọn và gửi đi đào tạo cấp tốc.
Trải qua khóa huấn luyện 45 ngày tại Nghệ An và Thanh Hóa, 40 nữ chiến sĩ lái xe và thợ sửa chữa máy được tuyển chọn. Ngày 18/12/1968, tại vùng rừng núi thuộc xã Hưng Phổ, huyện Hương Khê (Hà Tĩnh), Trung đội nữ lái xe duy nhất trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước mang tên nữ anh hùng Nguyễn Thị Hạnh ra đời: “Đất nước cần từng đoàn quân ra trận/ Vượt Trường Sơn như đi hội mùa xuân/ Có trung đội lái xe toàn con gái/ Tuổi thanh xuân, đẹp như những thiên thần”.Đội nữ lái xe có nhiệm vụ chở lương thực, thuốc men, súng ống, đạn dược từ Vinh (Nghệ An) theo các tuyến đường 12, 15, 18, 20, 22 vào đến bờ Bắc sông Gianh (Quảng Bình). Giao hàng xong, họ lại chở thương binh, cán bộ từ miền Nam ra Bắc an dưỡng, học tập. Có lúc nhận nhiệm vụ đặc biệt, đội lái xe phải đi sâu vào chiến trường, sang đất bạn Lào.
Chuyến vận tải của các cô gái bắt đầu lúc 17 giờ chiều và kết thúc vào 5 giờ sáng hôm sau. Người giỏi đi một mình, tay lái yếu hơn thì đi hai người. Họ phải chặt lá ngụy trang, đi ban đêm bằng ánh sáng hắt lên từ bóng đèn “quả táo” đặt dưới gầm xe để tránh máy bay phát hiện. Đến nơi tập kết hàng hóa, các cô kiêm luôn việc bốc vác; dọc đường về thì chăm sóc, động viên thương binh, làm thay cả nhiệm vụ của y tá.
Không thể kể hết những khó khăn, gian khổ mà đội nữ lái xe Trường Sơn phải đối mặt: thời tiết khắc nghiệt của chốn rừng thiêng nước độc mưa rừng, rắn rết, các chị phải vượt lên nỗi sợ hãi của phái yếu, sợ bóng tối, sợ những khoảng rừng trống, các chiến sĩ nữ cũng phải tập những thói quen của nam giới phải ăn, phải ngủ những giấc ngủ ngắn ngay trên xe, chui dưới gầm xe… chưa kể đến những mối nguy hiểm của cuộc chiến – nơi mà sự sống và cái chết chỉ trong gang tấc.
Những địa danh đã găm vào đầu đội nữ lái xe Trường Sơn như: bãi Dinh, Cổng Trời, bãi Đá Đẽo, phà Xuân Sơn, cầu Trạ Ang, ngầm Tà Lê, Ngã ba Đồng Lộc... được gọi là những túi bom của chiến trường. Đoàn xe vận tải chủ yếu phải bám men theo sườn núi bên Tây Trường Sơn để đi, một bên là núi, một bên là vực sâu thăm thẳm. Có đoạn đường chỉ vừa cho chiếc xe lăn bánh, người lái căn đường không chuẩn là cả người, cả xe rơi xuống vực.


