Huyền Thoại xa thủ B40 Trần Ngọc Trung
Đêm Quảng Đà năm ấy không có trăng. Chỉ có ánh đèn pha quét từng vệt sáng lạnh lẽo trên bãi đất trắng ở Thanh Vinh, nơi địch dựng lên một trận địa kiên cố như pháo đài. Giữa màn đêm đặc quánh, những bóng người lặng lẽ bò qua từng lớp rào thép gai. Và ở mũi thọc sâu, một người lính trẻ ôm chặt khẩu B40 – Trần Ngọc Trung.
Hỏa lực địch bất ngờ dội xuống như mưa. Đạn xé gió, ánh chớp lóe lên từng hồi. Con đường tiến công tưởng như bị chặn đứng. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, Trung vẫn bình tĩnh đến lạ. Anh nhích từng chút, áp sát mục tiêu. Trước mặt anh là vọng gác – nơi khẩu đại liên đang gầm lên dữ dội.
Không chần chừ.
Anh đứng bật dậy giữa làn đạn, giương súng, siết cò.
Một tiếng nổ chát chúa xé toạc màn đêm. Vọng gác kiên cố bốc tung. Ngọn lửa bùng lên như tín hiệu mở đường. Đồng đội phía sau ào lên. Trận địa địch chao đảo.
Đó không phải là lần duy nhất.
Hai tháng sau, ở Cẩm Bình, đêm lại xuống. Đất trời im lặng trước giờ G. Nhưng rồi ánh đèn xe tăng bất ngờ rực lên, ba chiếc xe thép gầm rú, bắn xối xả về phía đội hình tiến công.
Giữa lằn ranh sống còn, mệnh lệnh vang lên: “Phải diệt bằng được!”
Trần Ngọc Trung không nói gì. Anh bò thấp, lợi dụng từng ụ đất, từng khoảng tối. Khoảng cách rút ngắn dần.
40 mét…
50 mét…
Anh dừng lại. Hít một hơi thật sâu. Ngắm.
BÓP CÒ.
Chiếc xe tăng đầu tiên bốc cháy.
Không đợi địch kịp hoàn hồn, anh đổi vị trí, bắn tiếp. Chiếc thứ hai trúng đạn, lửa bùng lên dữ dội.
Trận địa rối loạn.
Chiếc thứ ba quay cuồng, bắn loạn xạ như con thú bị thương. Nhưng Trung vẫn kiên nhẫn. Anh lựa góc, chờ đúng khoảnh khắc.
Một phát nữa.
Lửa lại bùng lên giữa đêm đen.
Ba chiếc xe tăng – ba cột lửa. Cả chiến trường như nín lặng trong vài giây ngắn ngủi, trước khi tiếng reo vang của đồng đội dội lên.
Từ đó, cái tên Trần Ngọc Trung trở thành nỗi ám ảnh đối với đối phương – một “xạ thủ B40” xuất hiện là mục tiêu sẽ bị tiêu diệt.
Nhưng phía sau những chiến công ấy không chỉ là lòng dũng cảm.
Có lần, trước một trận đánh lớn, đơn vị đã làm… lễ truy điệu sống cho anh. Bởi ai cũng hiểu, nhiệm vụ lần này gần như không có đường trở về. Thế nhưng, người lính ấy vẫn lặng lẽ nhận nhiệm vụ. Không lời than vãn. Không chút do dự.
Bởi với anh, phía trước là Tổ quốc.
Sau này, khi chiến tranh đã lùi xa, người ta vẫn nhắc đến Trần Ngọc Trung như một huyền thoại. Nhưng có lẽ, điều làm nên giá trị lớn nhất không chỉ là những chiếc xe tăng bị bắn cháy hay những lô cốt bị phá hủy… Mà là hình ảnh một con người dám đứng thẳng giữa làn đạn, giữ vững tay súng, và chọn tiến lên khi cái chết ở gần.


