HUYỆN UỶ DUY XUYÊN XÂY DỰNG, MÓC NỐI, CỦNG CỐ CÁC CƠ SỞ, GIỮ GÌN LỰC LƯỢNG
Cũng trong lúc này, Huyện uỷ Duy Xuyên và cán bộ huyện đang bám ở địa bàn các xã khu Tây, di động xuống khu Trung và ở ngay các hang núi Xuyên Hiệp xây dựng, móc nối, củng cố các cơ sở, giữ gìn lực lượng. Bất chấp sự khủng bố của địch, nhân dân Xuyên Hiệp như nhà ông Ngô Đương, nhà Ngô Luỹ, nhà bà Nguyễn Thị Phẩm... là cơ sở bí mật nuôi giấu các đồng chí Huyện uỷ Duy Xuyên thời kỳ 1955-1956. Huyện uỷ và cán bộ huyện vừa củng cố các cơ sở, vừa lãnh đạo nhân dân đấu tranh chống các hành động khủng bố của địch, vạch mặt tố cáo tội ác chúng trả thù những người kháng chiến ở đập Vĩnh Trinh, vận động dân ký kiến nghị đòi Hiệp thương Tổng tuyển cử, chống các chính sách mị dân của địch, đòi các quyền dân sinh, dân chủ.
Từ năm 1956 đến 1958 các đảng viên cũ và cơ sở mới xây dụng bị địch khủng bố, tố cộng bắt tập trung ở Hòn Bằng, chùa Bà Giám, đình Xuyên Mỹ đánh đập, tra tấn, sám hối (giết chết một số), sau đó dùng hệ thống liên gia, ấp trưởng, cảnh sát, hội đồng xã... quản lý, giám sát hết sức chặt chẽ - không thể hoạt động được.
Trong các chiến dịch tố cộng, truy tìm cán bộ Việt cộng nằm vùng, Xuyên Hiệp là một trọng điểm chúng "đặt cộng sản ra ngoài vòng pháp luật" nhằm tự do bắn giết để bóp chết phong trào cách mạng tại đây tạo vành đai bảo vệ vùng Kiệu Thượng, quân ly Duy Xuyên. Với luật 10/59, chúng lê máy chém đi khắp miền Nam gây tội ác. Ở Xuyên Hiệp chúng tập trung tất cả các lực lượng bảo an, cảnh sát, phòng vệ dân sự, thanh niên chống cộng và khi có tin báo cộng sản chúng huy động cả nhân dân đi vây ráp cộng sản từ núi Dốc Nồm, Hóc Sơn, Bến Tắm, đến hang Ba Mạn,... Đồng thời chúng bắt các gia đình ở gần núi phải dời nhà ra gần xóm làng để cán bộ cộng sản khó xâm nhập và dân khó tiếp tế được cho cộng sản. Tình hình đó làm cho sự trụ bám hoạt động của cán bộ thoát ly vô cùng khó khăn, không liên lạc được với dân, cơ sở cốt cán nằm im chờ đợi.



