Bài viết

HUYỆN VỀ ÔNG NỘI – NGƯỜI LÍNH DŨNG CẢM NƠI CHIẾN TRƯỜNG

Hưng Yên24/12/2025Văn Dũng 9A (Trường THCS Khoái Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

CHUYỆN VỀ ÔNG NỘI – NGƯỜI LÍNH DŨNG CẢM NƠI CHIẾN TRƯỜNG

Người viết: Lê Văn Dũng – Học sinh lớp 9A, Trường THCSTTKC

BÀI VIẾT

Chào các bạn, hôm nay trong khuôn khổ chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa”, mình muốn kể lại câu chuyện về một người rất đặc biệt trong gia đình – ông nội mình, một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu ở mặt trận Quảng Trị những năm 1972. Mỗi lần nhìn vào tấm huân chương của ông, mình lại cảm thấy một niềm tự hào xen lẫn xúc động vì ông đã sống và chiến đấu bằng tất cả lòng dũng cảm của người lính Cụ Hồ.

1. Những tháng ngày ở chiến trường

Ông nội mình nhập ngũ khi mới tròn 19 tuổi. Ông bảo thời ấy, thanh niên ai cũng nghĩ đơn giản: “Tổ quốc cần là mình sẵn sàng đi.” Rời quê lúa Thái Bình, ông hành quân vào chiến trường cùng đơn vị. Những đêm vượt Trường Sơn đầy bom đạn, vác trên lưng ba lô nặng trĩu, ông cùng đồng đội vẫn động viên nhau: “Ráng thêm một chút nữa, rồi chúng ta sẽ gặp ngày đất nước thống nhất.”

Ông kể, gian khổ nhất là những ngày ở trong hầm trú ẩn giữa mùa mưa bão. Bùn đất, sốt rét, thiếu ăn… nhưng tuyệt nhiên không ai nản lòng. Với ông và bao người lính, lý tưởng “Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh” luôn cháy sáng.

2. Khoảnh khắc không bao giờ quên

Trong trận chiến ác liệt ở Thành cổ Quảng Trị, ông đã bị mảnh pháo bắn trúng vai, máu chảy nhiều và gần như kiệt sức. Đồng đội đã cõng ông băng qua làn bom để đưa đến trạm cứu thương. Ông vẫn nhớ mãi lời bác y tá khi ấy: “Cháu phải cố lên, còn sống còn chiến đấu là còn góp phần giữ đất nước.”

Sau khi được cứu chữa, vết thương khiến ông không thể tiếp tục tham chiến. Dù vậy, ông luôn tự hào rằng mình đã làm tròn trách nhiệm của một người lính, góp phần nhỏ bé vào ngày thống nhất hôm nay.

3. Tấm gương còn mãi với thời gian

Giờ đây ông đã già, mái tóc bạc trắng theo năm tháng. Nhưng mỗi khi nhắc đến đồng đội, đến những ngày “mưa bom bão đạn”, ánh mắt ông luôn rực sáng. Ông vẫn dặn con cháu: “Hòa bình hôm nay phải đổi bằng xương máu của bao người. Các cháu phải sống xứng đáng.”

Tấm gương kiên cường của ông khiến mình càng trân trọng cuộc sống hiện tại, càng hiểu giá trị của hòa bình và càng cố gắng học tập tốt hơn.

Kể lại câu chuyện về ông nội, mình hiểu rằng: Dù thời chiến đã lùi xa, nhưng tinh thần yêu nước, lòng quả cảm của những con người như ông sẽ mãi là ngọn lửa truyền cho thế hệ trẻ hôm nay. Mình tự hào vì gia đình có một cựu chiến binh – một minh chứng sống cho lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HUYỆN VỀ ÔNG NỘI – NGƯỜI LÍNH DŨNG CẢM NƠI CHIẾN TRƯỜNG | Câu chuyện thời hoa lửa