HUYẾT MẠCH GIAO THÔNG QUA KM17 VÀ NỖ LỰC CỦA CÔNG BINH SƯ ĐOÀN 314 (Vị Xuyên – Những dấu ấn không quên)
Chiến tranh hiện đại đòi hỏi một khối lượng tiếp tế hậu cần vô cùng khổng lồ. Để duy trì sức chiến đấu cho hàng chục vạn quân dân tại Vị Xuyên, việc bảo đảm đường cơ động cho xe chở pháo, vận chuyển vũ khí, đạn dược...
HUYẾT MẠCH GIAO THÔNG QUA KM17 VÀ NỖ LỰC CỦA CÔNG BINH SƯ ĐOÀN 314 (Vị Xuyên – Những dấu ấn không quên)
Chiến tranh hiện đại đòi hỏi một khối lượng tiếp tế hậu cần vô cùng khổng lồ. Để duy trì sức chiến đấu cho hàng chục vạn quân dân tại Vị Xuyên, việc bảo đảm đường cơ động cho xe chở pháo, vận chuyển vũ khí, đạn dược, lương thực và thực phẩm đóng vai trò sống còn. Tuy nhiên, địa bàn tác chiến lại là vùng rừng núi hiểm trở, hệ thống đường cơ giới cực kỳ thưa thớt, chủ yếu là đường mòn nhỏ hẹp do lực lượng công binh mở rộng gấp rút thành đường quân sự. Nhìn lại lịch sử, hệ thống đường cũ chỉ gồm Quốc lộ 4 làm từ thời Pháp nối Cao Bằng với Hà Giang. Đến năm 1956, ta mới làm thêm con đường cơ giới từ Quản Bạ đi Yên Minh, Đồng Văn, Mèo Vạc — con đường vinh dự được Chủ tịch Hồ Chí Minh đặt tên là đường "Hạnh Phúc". Trong khi đó, Quốc lộ 2 nối từ thị xã Hà Giang lên cửa khẩu Thanh Thủy thì đã xuống cấp trầm trọng, mặt đường láng nhựa bị cày xới hư hỏng nặng khiến xe cơ giới đi lại cực kỳ gian nan.
Do Quốc lộ 2 bị khống chế, muốn vận chuyển vật chất cơ sở kỹ thuật lên chi viện cho Sư đoàn 314 đang làm nhiệm vụ chiến đấu, các đoàn xe vận tải bắt buộc phải đi vòng từ thị xã Hà Giang lên Quản Bạ, đến Km17 rồi rẽ vào một con đường quân sự làm gấp dài hơn 10 km để tới Minh Tân. Toàn bộ tuyến đường vòng kéo dài hơn 40 km này nằm trọn trong tầm khống chế hỏa lực pháo binh tầm xa của đối phương. Trọng điểm tàn khốc nhất chính là khu vực Ngã ba Km17 Quản Bạ - Minh Tân. Tại tọa độ chết này, pháo binh địch ngày đêm chực chờ, hễ phát hiện ánh đèn xe hay tiếng động cơ là trút đạn cày xới, biến nơi đây thành điểm nghẽn giao thông cực kỳ nguy hiểm.
Để giữ cho mạch máu giao thông không bị đứt đoạn, Sư đoàn 314 phải cắt cử hẳn một đại đội công binh luôn túc trực 24/24 giờ tại trọng điểm Ngã ba Km17. Bất kể đêm tối, bão đạn hay những trận mưa lũ ngập lụt làm sạt lở núi đá, các chiến sĩ công binh vẫn dũng cảm lao ra mặt đường để san lấp hố đạn pháo, dọn dẹp đá hộc sạt lở và gia cố cầu cống. Nhiều chiến sĩ công binh đã anh dũng hy sinh ngay trên mặt đường khi tay vẫn còn cầm cuốc xẻng. Sự kiên cường của đại đội công binh Sư đoàn 314 đã giúp những chuyến xe chở đạn, chở gạo vượt qua "tọa độ chết" Km17 để đến với bộ đội tuyến đầu.



