Huyết thư trên tường bốt Catinat
Tinh thần bất khuất của Nguyễn Thị Minh Khai trước những đòn tra tấn dã man của Mật thám Pháp.
Tháng 7 năm 1940, do có kẻ phản bội, Nguyễn Thị Minh Khai bị mật thám Pháp bắt giữ tại Sài Gòn. Biết cô là Bí thư Thành ủy và là nhân vật nòng cốt của Xứ ủy Nam Kỳ, thực dân Pháp đã đưa cô về bốt Catinat – "địa ngục trần gian" nổi tiếng thời bấy giờ – để tra khảo nhằm tìm ra cơ sở Đảng.
Tại đây, cô phải chịu đựng những trận đòn tra tấn dã man nhất: từ kẹp điện, dội nước xà phòng, đến đóng đinh vào đầu ngón tay. Nhưng mọi mưu đồ bạo lực của kẻ thù đều thất bại trước tinh thần thép của người nữ cộng sản. Không vắt ra được một lời khai nào từ cô, kẻ thù tức giận tiếp tục giam cô vào phòng tối. Bằng máu trích ra từ chính vết thương của mình, Nguyễn Thị Minh Khai đã viết lên tường tù những câu thơ đẫm máu nhưng rực lửa ý chí: "Dù đánh, dù treo, gục gắt cười / Sức thù gian dối có chi lăm / Khuyên chớ thù riêng mà bỏ việc / Giữ vững bền lòng đến nghĩa chung".


