HUỲNH DIỄM MY, ẤP 4a, xã Vị Thanh 1, TPCT
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN : VÕ THỊ TẦN Sinh năm : 1945 mất ngày : 24/07/1968 Nhiệm vụ : Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4,C552,P18 Hà Tĩnh Di vật biểu tượng: bức thư gửi về cho mẹ và chiếc lược gỗ Biểu tượng :Một trong mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc
VÕ THỊ TẦN: ĐÓA HOA BẤT TỬ GIỮA."TỌA ĐỘ CHẾT" ĐỒNG LỘC
Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, có những cái tên đã hóa thành huyền thoại, tạc nên dáng đứng kiêu hãnh của Việt Nam. Giữa thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ, chị Võ Thị Tần cùng tiểu đội 4 Thanh niên xung phong (TNXP) đã viết nên một chương bi tráng về lòng yêu nước tại "túi bom" Ngã ba Đồng Lộc.
Người con gái Hà Tĩnh và lý tưởng thanh xuân Võ Thị Tần sinh năm 1944 trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Quang Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh. Lớn lên khi đất nước chia cắt, tâm hồn người con gái ấy sớm hun đúc một ý chí sắt đá. Năm 1964, chị tham gia lực lượng TNXP. Với sự tháo vát và tinh thần trách nhiệm cao, chị sớm được tin tưởng giao trọng trách là Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4, thuộc Đại đội 552, Tổng đội 55 TNXP Hà Tĩnh. Dưới sự chỉ huy của chị là 9 cô gái trẻ tuổi đời mới mười tám, đôi mươi – những người bạn, người đồng chí cùng chung lời thề bảo vệ mạch máu giao thông.
Giữa "tọa độ chết" – Một tinh thần thép Ngã ba Đồng Lộc thời điểm đó được ví là "yết điểm" giao thông huyết mạch trên con đường chi viện từ Bắc vào Nam. Địch tập trung đánh phá điên cuồng nhằm cắt đứt tuyến đường này. Có ngày, mảnh đất nhỏ bé ấy phải hứng chịu hàng ngàn quả bom đủ loại. Dưới sự dẫn dắt của chị Tần, Tiểu đội 4 luôn là đơn vị tiên phong.
Chị có những phẩm chất anh hùng đáng ngưỡng mộ:
Sự gan dạ: Chị thường xuyên là người trực tiếp ra đứng giữa ngã ba, dưới làn bom đạn để phất cờ lệnh, dẫn lối cho những đoàn xe vận tải vượt qua tọa độ chết.
Trí tuệ chiến đấu: Chị có khả năng quan sát và phán đoán hướng bom rơi, giúp tiểu đội vừa hoàn thành nhiệm vụ san lấp hố bom, vừa hạn chế tối đa thương vong.
Tình đồng chí: Chị không chỉ là chỉ huy mà còn như người chị cả, chăm sóc, động viên tinh thần cho các em trong tiểu đội giữa những đêm thức trắng chờ xe.
Và bức thư của anh hùng Võ Thị Tần gửi về cho mẹ chỉ vài ngày trước khi hi sinh .
Mẹ ơi, ở đây vui lắm mẹ ạ... Bom đạn của quân thù có thể làm rung chuyển cả núi rừng nhưng không thể làm rung chuyển được trái tim của chúng con." Câu nói ấy đã trở thành minh chứng bất hủ cho tâm thế của thế hệ trẻ thời bấy giờ:Họ không sợ chết, họ chỉ sợ con đường vào Nam bị tắc nghẽn.
Sự hy sinh oanh liệt vào chiều định mệnh Ngày 24 tháng 7 năm 1968, một ngày định mệnh của lịch sử. Khoảng 16 giờ, sau nhiều đợt ném bom dữ dội, chị Tần cùng 9 đồng đội ra trận địa để san lấp hố bom, mở đường cho xe qua trước khi trời tối. Bất ngờ, một quả bom rơi trúng cửa hầm nơi các chị đang ẩn nấp. Một tiếng nổ lớn rung chuyển đất trời, cả tiểu đội mười cô gái đã nằm lại trong lòng đất mẹ. Khi đồng đội đào bới tìm kiếm, họ thấy chị Tần nằm đó, tay vẫn nắm chặt chiếc cờ lệnh dẫn đường – biểu tượng của ý chí chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Với những cống hiến đặc biệt xuất sắc, ngày 28/8/1972, chị Võ Thị Tần đã được Nhà nước


