Huỳnh Lan Khanh – Tuổi trẻ sống trọn cho Tổ quốc (1)
Huỳnh Lan Khanh – Tuổi trẻ sống trọn cho Tổ quốc
Giữa những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, có một cô gái tuổi đời còn rất trẻ đã lựa chọn hy sinh đầy bi tráng để giữ trọn khí tiết của người chiến sĩ cách mạng. Đó là liệt sĩ Huỳnh Lan Khanh – người con gái kiên trung của miền Nam anh dũng. 
Sinh năm 1948 tại Sài Gòn, Huỳnh Lan Khanh là con gái của kiến trúc sư Huỳnh Tấn Phát – Chủ tịch Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam sau này. Dù sinh ra trong gia đình có điều kiện học hành, chị đã sớm chọn con đường dấn thân cho Tổ quốc.Khi mới 17 tuổi, thay vì ra miền Bắc học tập theo diện ưu tiên dành cho con em cán bộ cách mạng, chị xin ở lại chiến trường miền Nam để trực tiếp tham gia kháng chiến. Chị từng nói với gia đình một câu đầy xúc động:“Anh Hai Hùng ngoài Bắc còn vào Nam đánh Mỹ, sao con lại đi ngược ra Bắc?”
Trong căn cứ cách mạng ở Tây Ninh, Huỳnh Lan Khanh làm công tác văn thư, đánh máy, nhưng đồng thời sẵn sàng tham gia mọi công việc khó khăn nhất như tải gạo, đào hầm, trực gác, làm rẫy… Chị sống giản dị, chan hòa và chưa bao giờ dựa vào thân phận là con của lãnh đạo cấp cao.
Ngày 4/1/1968, trong một chuyến tải gạo tại vùng Suối Chò (Tây Ninh), đơn vị của chị rơi vào ổ phục kích của biệt kích Mỹ. Bị thương và bị bắt, Huỳnh Lan Khanh bị đưa lên trực thăng để khai thác thông tin về cơ sở cách mạng.Nhưng giữa ranh giới của sự sống và cái c.h.ế.t, người nữ chiến sĩ tuổi 19 đã đưa ra quyết định khiến nhiều người nghẹn lòng:Chị lao mình từ trực thăng xuống đất, chấp nhận hy sinh chứ không để rơi vào tay địch.
Ba ngày sau, đồng đội tìm thấy t.h.i t.h.ể chị trên ngọn cây giữa chiến trường.Sự hy sinh anh dũng của Huỳnh Lan Khanh đã trở thành biểu tượng cho tinh thần bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam trong kháng chiến. Tên tuổi chị được đồng đội nhắc nhớ như một tấm gương sáng về lòng yêu nước, khí phách và niềm tin son sắt với cách mạng.
Có những con người sống rất ngắn ngủi…Nhưng tinh thần của họ thì còn mãi với non sông.
Trong căn cứ cách mạng ở Tây Ninh, Huỳnh Lan Khanh làm công tác văn thư, đánh máy, nhưng đồng thời sẵn sàng tham gia mọi công việc khó khăn nhất như tải gạo, đào hầm, trực gác, làm rẫy… Chị sống giản dị, chan hòa và chưa bao giờ dựa vào thân phận là con của lãnh đạo cấp cao.
Ngày 4/1/1968, trong một chuyến tải gạo tại vùng Suối Chò (Tây Ninh), đơn vị của chị rơi vào ổ phục kích của biệt kích Mỹ. Bị thương và bị bắt, Huỳnh Lan Khanh bị đưa lên trực thăng để khai thác thông tin về cơ sở cách mạng.Nhưng giữa ranh giới của sự sống và cái c.h.ế.t, người nữ chiến sĩ tuổi 19 đã đưa ra quyết định khiến nhiều người nghẹn lòng:Chị lao mình từ trực thăng xuống đất, chấp nhận hy sinh chứ không để rơi vào tay địch.
Ba ngày sau, đồng đội tìm thấy t.h.i t.h.ể chị trên ngọn cây giữa chiến trường.Sự hy sinh anh dũng của Huỳnh Lan Khanh đã trở thành biểu tượng cho tinh thần bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam trong kháng chiến. Tên tuổi chị được đồng đội nhắc nhớ như một tấm gương sáng về lòng yêu nước, khí phách và niềm tin son sắt với cách mạng.
Có những con người sống rất ngắn ngủi…Nhưng tinh thần của họ thì còn mãi với non sông.


