Huỳnh Phi Long – chiến sĩ Biệt động Sài Gòn
Sau những trận đánh vang dội và những tháng ngày hoạt động bí mật, không phải chiến sĩ Biệt động Sài Gòn nào cũng có thể rút lui an toàn. Ông Huỳnh Phi Long là một trong những người đã bước qua ranh giới khốc liệt nhất của chiến tranh: bị bắt, bị tra tấn và bị đày ra Côn Đảo.
ông Huỳnh Phi Long – chiến sĩ Biệt động Sài Gòn
Sau những trận đánh vang dội và những tháng ngày hoạt động bí mật, không phải chiến sĩ Biệt động Sài Gòn nào cũng có thể rút lui an toàn. Ông Huỳnh Phi Long là một trong những người đã bước qua ranh giới khốc liệt nhất của chiến tranh: bị bắt, bị tra tấn và bị đày ra Côn Đảo.
Ông Long tham gia lực lượng Biệt động Sài Gòn khi còn rất trẻ. Nhiệm vụ của ông chủ yếu là vận chuyển vũ khí, đưa đón cán bộ, giữ liên lạc giữa các tổ chức trong nội đô. Công việc ấy không có tiếng súng, nhưng mỗi chuyến đi đều đặt mạng sống lên bàn cân. Chỉ cần một ánh mắt nghi ngờ, một lần theo dõi, là cái chết hoặc nhà tù đã ở rất gần.
Năm 1966, trong một lần làm nhiệm vụ, ông bị địch bắt. Những ngày sau đó là chuỗi tra khảo dã man: đòn roi, điện giật, bỏ đói, biệt giam. Địch tin rằng, chỉ cần ông khai, cả mạng lưới biệt động sẽ bị triệt phá. Nhưng ông Long không nói một lời.
Sau này, ông kể lại:
“Không phải tôi không sợ. Nhưng nếu mình gục xuống, thì bao nhiêu người khác sẽ chết.”
Không khai thác được gì, địch đày ông ra nhà tù Côn Đảo – nơi được mệnh danh là “địa ngục trần gian”. Ở đó, ông cùng hàng nghìn chiến sĩ cách mạng khác sống trong chuồng cọp, thiếu ăn, thiếu nước, thân thể rã rời vì bệnh tật. Nhưng ngay trong chốn tăm tối ấy, ý chí cách mạng vẫn không bị dập tắt. Các tù nhân bí mật truyền cho nhau tin chiến thắng, dạy nhau học chữ, hát những bài ca cách mạng khe khẽ trong đêm.
Ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, ông Huỳnh Phi Long được trở về. Trên cơ thể ông là những vết sẹo không bao giờ lành, trong ký ức là những năm tháng không thể quên. Nhưng ông không coi đó là mất mát. Ông nói giản dị:
“Tôi sống được đến ngày đất nước thống nhất là nhờ đồng đội đã ngã xuống thay mình.”
Trong các buổi gặp gỡ, giao lưu truyền thống sau này, ông Long thường ngồi lặng lẽ, ít nói về bản thân. Khi được hỏi về những ngày trong tù, ông chỉ nhắc đến hai chữ: niềm tin. Tin vào Đảng, tin vào nhân dân, tin rằng Sài Gòn nhất định sẽ có ngày giải phóng.
Câu chuyện của ông Huỳnh Phi Long là một mảnh ghép không thể thiếu trong bức tranh Biệt động Sài Gòn:
không chỉ có những trận đánh làm rung chuyển kẻ thù, mà còn có những con người chấp nhận bị giam cầm, tra tấn, thậm chí hy sinh cả tuổi xuân để giữ trọn bí mật cách mạng.
Giữa bóng tối nhà tù, hoa lửa vẫn cháy.
Không rực rỡ, không ồn ào, nhưng cháy bền bỉ – để khi đất nước bước vào mùa xuân thống nhất, ngọn lửa ấy hòa vào ánh sáng của độc lập, tự do.



