HUỲNH TẤN PHÁT – TỪ KIẾN TRÚC SƯ ĐẾN CHỦ TỊCH CHÍNH PHỦ CÁCH MẠNG LÂM THỜI
Phạm Quang Huy
1. Một kiến trúc sư bước vào con đường cách mạng
Huỳnh Tấn Phát (1913–1989) sinh tại xã Châu Hưng, huyện Bình Đại, tỉnh Mỹ Tho, nay thuộc tỉnh Bến Tre. Ông được đào tạo tại Trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương và trở thành một kiến trúc sư có năng lực. Trước khi hoạt động cách mạng, ông từng có những công trình và hoạt động nghề nghiệp đáng chú ý tại Sài Gòn. Nhưng cuộc đời ông dần chuyển sang một hướng khác khi đất nước bước vào những năm tháng đấu tranh giành độc lập.
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Huỳnh Tấn Phát tham gia phong trào cách mạng ở Nam Bộ. Ông không chỉ hoạt động chính trị mà còn dùng khả năng chuyên môn và uy tín của một trí thức để vận động quần chúng. Trong kháng chiến chống Pháp, ông tham gia nhiều hoạt động của phong trào yêu nước và sau Hiệp định Genève tiếp tục ở lại miền Nam hoạt động. Từ một kiến trúc sư, ông dần trở thành một cán bộ lãnh đạo có vai trò quan trọng trong phong trào cách mạng miền Nam.
2. Người trí thức trong cuộc đấu tranh ở miền Nam
Sau năm 1954, miền Nam bước vào một giai đoạn đấu tranh phức tạp. Các lực lượng cách mạng phải hoạt động trong điều kiện bị đàn áp gắt gao. Trong hoàn cảnh đó, Huỳnh Tấn Phát tham gia xây dựng và phát triển lực lượng chính trị, vận động các tầng lớp nhân dân và trí thức.
Điểm nổi bật ở ông là khả năng kết hợp giữa hoạt động chính trị với công tác vận động quần chúng. Là một trí thức có uy tín, ông có điều kiện tiếp xúc với nhiều tầng lớp trong xã hội. Điều này giúp ông trở thành một trong những nhân vật quan trọng trong việc xây dựng khối đoàn kết rộng rãi của phong trào cách mạng miền Nam.
3. Một gương mặt quan trọng của Mặt trận
Khi Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam ra đời năm 1960, Huỳnh Tấn Phát trở thành một trong những nhân vật lãnh đạo chủ chốt. Mặt trận chủ trương tập hợp những người Việt Nam yêu nước thuộc nhiều thành phần khác nhau, vì vậy sự tham gia của những trí thức có uy tín như Huỳnh Tấn Phát có ý nghĩa rất lớn.
Trong những năm chiến tranh, ông tham gia hoạt động trên nhiều lĩnh vực, từ công tác chính trị, tổ chức đến ngoại giao. Ông trở thành một trong những người đại diện tiêu biểu cho lực lượng chính trị cách mạng miền Nam. Cuộc chiến lúc này không chỉ là cuộc đối đầu trên chiến trường mà còn là cuộc đấu tranh về chính trị, ngoại giao và khả năng tập hợp quần chúng.
4. Thành lập Chính phủ Cách mạng lâm thời
Ngày 6/6/1969, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam được thành lập. Huỳnh Tấn Phát được cử giữ chức Chủ tịch Chính phủ Cách mạng lâm thời. Đây là một dấu mốc quan trọng trong cuộc đấu tranh chính trị và ngoại giao của cách mạng miền Nam.
Trên cương vị người đứng đầu Chính phủ, Huỳnh Tấn Phát phải đối mặt với một nhiệm vụ rất lớn: tổ chức và điều hành một bộ máy chính quyền cách mạng trong điều kiện chiến tranh vẫn đang diễn ra. Chính phủ Cách mạng lâm thời vừa phải thực hiện nhiệm vụ chính trị ở vùng giải phóng, vừa tham gia đấu tranh ngoại giao và tranh thủ sự ủng hộ quốc tế đối với cuộc đấu tranh của nhân dân miền Nam.
5. Người đại diện cho một chính quyền trong chiến tranh
Điểm đặc biệt trong vai trò của Huỳnh Tấn Phát là ông phải làm công việc của một người đứng đầu chính phủ trong khi chiến tranh vẫn chưa kết thúc. Không có điều kiện ổn định như một chính phủ thời bình, bộ máy cách mạng phải hoạt động trong hoàn cảnh bom đạn, thiếu thốn và luôn đứng trước những biến động của chiến trường.
Trong những năm 1969–1975, Chính phủ Cách mạng lâm thời tham gia tích cực vào mặt trận ngoại giao. Sự tồn tại và hoạt động của Chính phủ giúp nâng cao vị thế chính trị của lực lượng cách mạng miền Nam, đồng thời tạo thêm một kênh đại diện tại các diễn đàn quốc tế. Huỳnh Tấn Phát vì thế không chỉ là một nhà lãnh đạo trong nước mà còn là một nhân vật gắn với cuộc đấu tranh ngoại giao của Việt Nam.
6. Ngày chiến thắng và nhiệm vụ mới
Ngày 30/4/1975 đánh dấu sự kết thúc của chiến tranh ở miền Nam. Với Huỳnh Tấn Phát, đây là thời điểm một chặng đường đấu tranh lâu dài kết thúc nhưng một nhiệm vụ mới lại bắt đầu: xây dựng một đất nước thống nhất.
Sau năm 1975, ông tiếp tục giữ nhiều trọng trách trong bộ máy nhà nước và Mặt trận. Ông tham gia công việc thống nhất đất nước, xây dựng chính quyền và củng cố khối đại đoàn kết. Năm 1976, ông được bầu làm Phó Thủ tướng Chính phủ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và sau đó tiếp tục đảm nhiệm nhiều vị trí quan trọng.
Điều đáng chú ý là một kiến trúc sư từng thiết kế những công trình ở Sài Gòn cuối cùng lại dành phần lớn cuộc đời cho một “công trình” lớn hơn nhiều: xây dựng một đất nước thống nhất. Nếu kiến trúc cần bản vẽ, vật liệu và kỹ thuật thì công cuộc xây dựng đất nước sau chiến tranh cần sự đoàn kết, tổ chức và ý chí của hàng triệu con người.
7. Người kiến trúc sư của khối đại đoàn kết
Huỳnh Tấn Phát qua đời năm 1989, nhưng di sản của ông không chỉ nằm trong những chức vụ từng đảm nhiệm. Điều đáng nhớ hơn là hình ảnh một trí thức đã lựa chọn con đường gắn bó với vận mệnh đất nước.
Từ giảng đường mỹ thuật, ông bước vào đời sống chính trị; từ một kiến trúc sư trở thành nhà lãnh đạo; từ hoạt động trong phong trào yêu nước trở thành Chủ tịch Chính phủ Cách mạng lâm thời. Những bước chuyển ấy phản ánh một thế hệ trí thức Việt Nam đã đặt tương lai của dân tộc lên trên con đường riêng của mình.
Huỳnh Tấn Phát là một nhân vật đặc biệt của lịch sử Việt Nam thế kỷ XX: một kiến trúc sư trở thành nhà cách mạng, một trí thức trở thành người đứng đầu Chính phủ Cách mạng lâm thời trong những năm chiến tranh khốc liệt. Câu chuyện cuộc đời ông nhắc chúng ta rằng tri thức chỉ thực sự có ý nghĩa lớn lao khi được đặt trong mối quan hệ với trách nhiệm đối với đất nước và nhân dân.



