Mẹ Việt Nam Anh hùng

Huỳnh Thị Cẩm Cúc khi lý tưởng là món quà của sự chia ly

Vĩnh Long10/04/2026Xã đoàn Đôn Châu (Xã đoàn Đôn Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở xã Bình Phú, huyện Càng Long, gia đình Mẹ Huỳnh Thị Cẩm Cúc và ông Nguyễn Trung Chánh không chỉ là một gia đình đông con (04 trai, 01 gái), mà còn là một "pháo đài" của lòng yêu nước và trí tuệ. Trong khi nhiều người cầm súng trực diện nơi tiền tuyến, thì chồng và con Mẹ lại dấn thân vào những mặt trận thầm lặng nhưng đầy then chốt: Mặt trận tư tưởng và lãnh đạo.

Ông Nguyễn Trung Chánh, người bạn đời của Mẹ, là một trí thức cách mạng kiên trung. Với cương vị Tỉnh ủy viên, Bí thư Huyện ủy Trà Cú, ông mang trên vai vận mệnh của cả một vùng đất.

Tháng 3 năm 1967, trong một chuyến đi công tác mang tính quyết định, ông bất ngờ chạm súng với địch. Trong lằn ranh mỏng manh giữa sự sống và cái chết, ông không chọn cách chạy thoát thân đơn thuần. Ưu tiên hàng đầu của ông là bảo vệ tập tài liệu mật – "linh hồn" của các kế hoạch tác chiến. Bị thương rất nặng sau cuộc đấu súng, ông đã dùng chút sức tàn cuối cùng để đảm bảo bí mật của Đảng không rơi vào tay giặc. Ông hy sinh, để lại cho Mẹ Cúc một tấm gương về sự tận hiến: Thân xác có thể mất, nhưng lý tưởng và bí mật quốc gia phải trường tồn.

Nối nghiệp cha, người con trai Nguyễn Minh Hiếu (sinh năm 1948) gia nhập cách mạng từ khi mới 16 tuổi. Thay vì cầm súng, anh chọn cầm bút và dùng lời nói để thắp lửa cho nhân dân với chức vụ Trưởng Ban Tuyên huấn huyện Càng Long.

Mùa hè năm 1972, giữa lúc tiếng súng gầm vang trong những trận càn quét dữ dội của địch, cơ quan tuyên huấn nhận lệnh di chuyển để bảo toàn lực lượng. Trên cung đường di chuyển đầy hiểm nguy ngày 13/6/1972, anh Hiếu bị địch phát hiện. Anh đã ngã xuống khi đang dang tay bảo vệ những bản tin, những tư liệu tuyên truyền mà anh hằng trân quý. Anh hy sinh khi tuổi đời mới 24, để lại cho Mẹ Cúc nỗi đau chồng chất nỗi đau, khi cả hai người đàn ông trụ cột của gia đình đều ra đi vì sứ mệnh "giữ lửa" niềm tin cho dân tộc.

Mẹ Huỳnh Thị Cẩm Cúc sống một cuộc đời dài (1928 - 2007), đủ để thấy đất nước thay da đổi thịt và những con chữ mà chồng con Mẹ bảo vệ đã đơm hoa kết trái. Nhìn vào tấm ảnh chân dung, ta thấy một người phụ nữ sang trọng trong tà áo dài tím, ánh mắt toát lên vẻ trí tuệ và bình thản lạ thường. Đó là sự bình thản của một người đã dâng hiến tất cả niềm riêng cho đại nghĩa.

Ngày 04/8/2014, Nhà nước đã chính thức phong tặng danh hiệu cao quý cho Mẹ. Dẫu muộn màng, nhưng đó là lời khẳng định: Sự hy sinh của những trí thức như ông Chánh, anh Hiếu và sự cam chịu vĩ đại của Mẹ Cúc chính là nền móng cho hòa bình hôm nay.

Mặt trận trí tuệ: Khác với các câu chuyện về du kích hay bộ đội, câu chuyện này nhấn mạnh vào vai trò của Tuyên huấn và Lãnh đạo Huyện ủy. Đây là sự hy sinh của những người làm công tác tư tưởng.

Chi tiết bảo vệ tài liệu: Hành động của ông Nguyễn Trung Chánh nhấn mạnh sự kỷ luật và lòng trung thành tuyệt đối của người cán bộ Đảng viên thời hoa lửa.

Hình ảnh chiếc áo dài: Sự xuất hiện của Mẹ Cúc trong bức ảnh với tà áo dài cho thấy nét đẹp truyền thống và cốt cách của một người mẹ miền Tây kiên cường nhưng cũng đầy trang trọng.

"Có những cuộc chiến không chỉ phân định bằng súng đạn, mà bằng sự sống chết để giữ vững niềm tin. Mẹ Cúc đã tiễn đi những người giữ lửa, để rồi chính Mẹ lại trở thành ngọn lửa ấm áp nhất trong lòng con cháu Càng Long."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn