Huỳnh Thị Hiệp – Người nữ du kích Điện Bàn và dấu ấn một đời tận hiến
Từ cô thôn nữ 15 tuổi cầm súng đến người đảng viên gương mẫu suốt đời tận tụy với nhân dân, cuộc đời bà Huỳnh Thị Hiệp là một câu chuyện đẹp về lòng yêu nước, đức hy sinh và tinh thần kiên trung của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh và thời bình.
Sinh ra tại làng Viêm Đông, xã Điện Ngọc, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam (nay là phường Điện Bàn Đông, TP Đà Nẵng), năm 15 tuổi, Huỳnh Thị Hiệp đã sớm tham gia đội du kích xã. Trong khói lửa chiến tranh, cô gái trẻ không ngại gian khổ, nhanh chóng trưởng thành từ thực tiễn chiến đấu. Đến năm 17 tuổi, bà được tin tưởng rút lên phụ trách lực lượng nữ du kích Huyện đội Điện Bàn – một minh chứng cho bản lĩnh và sự trưởng thành vượt bậc của người chiến sĩ trẻ.
Sau năm 1954, bà đi tập kết ra Bắc, tiếp tục tham gia nhiều vị trí công tác khác nhau. Dù ở đâu, bà cũng giữ vững phẩm chất người đảng viên, tận tụy, trách nhiệm, hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao trong bối cảnh đất nước vừa chiến đấu vừa xây dựng.
Năm 1956, tại miền Bắc, cô du kích Điện Bàn gặp và nên duyên với ông Lê Nam (Trần Ngọc Quế) – một người lính từng trực tiếp tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ. Trong chiến dịch lịch sử ấy, ông Lê Nam là Chủ nhiệm Chính trị Trung đoàn 141, Đại đoàn 312, trực tiếp tham gia trận Him Lam mở màn chiến dịch. Sau này, ông tiếp tục đảm nhiệm nhiều cương vị quan trọng trong quân đội, gắn bó cả cuộc đời với binh nghiệp.
Cuộc sống gia đình của bà Huỳnh Thị Hiệp gắn liền với những tháng năm chồng công tác xa nhà, liên tục có mặt ở các chiến trường ác liệt. Mọi việc gia đình, nuôi dạy con cái đều một tay bà đảm đương. Đến năm 1967, ông Lê Nam vào chiến trường tham gia Chiến dịch Đường 9 – Khe Sanh với cương vị Trưởng ban Tuyên huấn Bộ tư lệnh 500. Đầu năm 1968, trong một trận bom B-52 ác liệt tại rừng Ta Pi, ông cùng nhiều đồng đội đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ.
Ở tuổi 37, bà Huỳnh Thị Hiệp trở thành người vợ liệt sĩ, nhưng vẫn giữ trọn lời hứa thủy chung, tiếp tục công tác và một mình nuôi dạy các con khôn lớn. Điều đáng trân trọng là cả ba người con của bà sau này đều trưởng thành, đều đứng trong hàng ngũ của Đảng – niềm tự hào lớn nhất của người mẹ suốt đời tận hiến.
Đại tá Trần Thu Chung, con gái lớn của bà, từng xúc động chia sẻ về mẹ mình: “Cuộc đời mẹ tôi như một viên ngọc sáng. Bất cứ nhiệm vụ nào Đảng giao, mẹ đều hoàn thành bằng tất cả trách nhiệm. Đến khi đã ngoài 90 tuổi, bà vẫn yêu cầu con cháu đưa đi sinh hoạt chi bộ đầy đủ, nghiêm túc phê bình và tự phê bình. Với bà, đó là nền nếp không thể thay đổi.”
Không chỉ là người mẹ nghiêm khắc trong gia đình, bà Huỳnh Thị Hiệp còn là người phụ nữ giàu lòng nhân ái trong đời sống xã hội. Khi gia đình chuyển về Hà Nội sinh sống, bà từng chủ động sắp xếp, giúp đỡ những người đồng đội, đồng hương còn khó khăn có việc làm phù hợp trong nhà máy, dù chỉ là công việc giản dị như trông kho hay lao công.
Trong những năm công tác tại xí nghiệp liên hiệp xay xát bột mì Bình Đông, giữa lúc đời sống công nhân còn nhiều thiếu thốn, bà luôn quan tâm sâu sát đến từng hoàn cảnh. Có lần phát hiện một gia đình công nhân quá khó khăn phải bán cả mái nhà để trang trải cuộc sống, bà đã đề xuất hỗ trợ dựng lại mái nhà, đồng thời nhận nuôi con nhỏ của người lao động ấy cho đến khi trưởng thành và có việc làm ổn định.
Cuộc đời Huỳnh Thị Hiệp là sự hòa quyện giữa người chiến sĩ du kích kiên cường trong chiến tranh và người đảng viên mẫu mực trong thời bình. Dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào, bà cũng giữ trọn phẩm chất của người phụ nữ Việt Nam: trung hậu, đảm đang, giàu lòng nhân ái và tuyệt đối trung thành với lý tưởng cách mạng.
Hơn nửa thế kỷ trôi qua, hình ảnh người nữ du kích Điện Bàn năm nào vẫn sáng lên như một biểu tượng đẹp về thế hệ phụ nữ Việt Nam “giỏi việc nước, đảm việc nhà”, sống trọn vẹn cho đất nước và cho con người.



