Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Huỳnh Thị Hiệp – Người phụ nữ một đời son sắt với Đảng, trọn nghĩa với gia đình

Từ cô du kích Điện Bàn đến người cán bộ tận tụy, bà Huỳnh Thị Hiệp đã trải qua những năm tháng chiến tranh và xây dựng đất nước bằng nghị lực, lòng thủy chung và tinh thần trách nhiệm. 95 năm cuộc đời, 80 năm tuổi Đảng, bà để lại một tấm gương sáng về sự kiên trung, tình đồng chí và nghĩa tình với nhân dân.

TP. Hồ Chí Minh10/08/2026Đoàn xã Bảo Lâm 1 (Bảo Lâm 1)14 lượt xem0 lượt chia sẻ
Huỳnh Thị Hiệp – Người phụ nữ một đời son sắt với Đảng, trọn nghĩa với gia đình

Huỳnh Thị Hiệp – Người phụ nữ một đời son sắt với Đảng, trọn nghĩa với gia đình

Sau năm 1954, cô du kích Điện Bàn Huỳnh Thị Hiệp tập kết ra miền Bắc và trải qua nhiều vị trí công tác. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, bà vẫn giữ vững phẩm chất của người đảng viên, tận tâm với công việc và nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ giữa những năm tháng đất nước vừa sản xuất, vừa chiến đấu.

Năm 1956, bà gặp và nên duyên với ông Lê Nam, tên thật Trần Ngọc Quế, một sĩ quan Quân đội quê Đức Thọ, Hà Tĩnh, vừa trở về sau Chiến dịch Điện Biên Phủ. Trong chiến dịch này, ông Lê Nam giữ cương vị Chủ nhiệm Chính trị Trung đoàn 141, Đại đoàn 312, trực tiếp tham gia trận Him Lam mở màn chiến dịch. Khi hai người kết hôn, ông đang là Trưởng phòng Huấn luyện-Giáo dục của Tổng cục Chính trị.

Cuộc sống quân ngũ khiến ông Lê Nam thường xuyên xa nhà, mọi việc chăm sóc con cái và vun vén gia đình phần lớn đặt lên vai bà Huỳnh Thị Hiệp. Năm 1967, ông vào chiến trường tham gia Chiến dịch Đường 9-Khe Sanh, giữ cương vị Trưởng ban Tuyên huấn Bộ tư lệnh 500. Đầu năm 1968, trong một trận B-52 rải thảm xuống khu rừng Tapi, nơi cơ quan chính trị đóng quân, ông cùng nhiều đồng đội đã hy sinh.

Khi chồng mất, bà Huỳnh Thị Hiệp mới 37 tuổi. Trước nỗi đau lớn, bà vẫn giữ lời hứa với người đã khuất, một lòng thờ chồng, nuôi con và tiếp tục công tác. Ba người con của ông bà sau này đều trưởng thành; điều khiến bà mãn nguyện nhất là cả ba người con cùng các dâu, rể đều trở thành đảng viên.

Đại tá Trần Thu Chung, con gái lớn của bà, luôn nhắc về mẹ như một tấm gương sáng. Từ ngày tuyên thệ dưới lá cờ Đảng, bà Hiệp luôn coi việc hoàn thành nhiệm vụ là trách nhiệm của mình. Khi đã ngoài 90 tuổi, bà vẫn yêu cầu con cháu đưa đi sinh hoạt chi bộ đầy đủ, nghiêm túc thực hiện tự phê bình và phê bình. Ngay cả khi chuyển nơi ở, chưa kịp chuyển sinh hoạt Đảng, bà vẫn tìm cách trở về chi bộ cũ để tham gia sinh hoạt.

Tinh thần trách nhiệm ấy còn thể hiện trong cuộc sống hằng ngày. Khi gia đình nhiều cán bộ, sĩ quan từ quê lên Hà Nội gặp khó khăn, bà tìm cách hỗ trợ họ có việc làm, từ trông kho đến lao động tại nhà máy. Có những lúc các gia đình thiếu cả chất đốt, bà tìm được nguồn phế liệu của nhà máy rồi chia đều cho mọi người để có thể lo bữa cơm, bữa nước cho gia đình.

Khi công tác tại Xí nghiệp Liên hiệp Xay xát bột mì Bình Đông, bà tiếp tục dành nhiều sự quan tâm cho đời sống công nhân. Một lần giáp Tết, khi đi thăm người lao động, bà bắt gặp một gia đình có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, mái tôn phải tháo xuống bán để trang trải cuộc sống. Người phụ nữ trong gia đình từng có chồng là liệt sĩ, sau đó người chồng thứ hai cũng qua đời vì tai nạn, để lại các con nhỏ. Bà Hiệp bàn với lãnh đạo xí nghiệp hỗ trợ lợp lại mái nhà, đồng thời nhận nuôi người con lớn đến khi trưởng thành và tạo điều kiện cho người con vào làm việc tại xí nghiệp.

Bà cũng hết lòng với những người công nhân đã cống hiến cho đơn vị. Khi nữ công nhân Nguyễn Thị Hai, một người từng làm nhiệm vụ bảo vệ xí nghiệp, bị thương nặng trong lúc ngăn chặn một vụ trộm, bà Hiệp tích cực phối hợp với các cơ quan hoàn thiện hồ sơ đề nghị Nhà nước khen thưởng, ghi nhận thành tích đặc biệt của chị. Sau đó, bà cùng xí nghiệp nhận nuôi năm người con của chị Hai, tạo điều kiện để các cháu có việc làm và ổn định cuộc sống.

Đằng sau hình ảnh một cán bộ tận tụy với công việc và hết lòng với đồng chí, đồng nghiệp là một người vợ thủy chung. Sau ngày đất nước thống nhất, khi được điều động vào TP Hồ Chí Minh công tác, bà vẫn đau đáu vì hài cốt người chồng còn nằm lại tại Nghĩa trang Liệt sĩ Trường Sơn. Bà đã tìm đến Chủ tịch nước Võ Chí Công, tướng Đồng Sỹ Nguyên và đề nghị được đưa hài cốt chồng về Nghĩa trang TP Hồ Chí Minh để thuận tiện chăm sóc, hương khói.

Bà cùng các con cũng trở về quê chồng tại Hà Tĩnh, dựng từ đường họ Trần trang trọng và chăm lo cho những người thân của ông. Với bà, tình nghĩa vợ chồng không kết thúc khi người thân đã hy sinh mà tiếp tục được gìn giữ bằng trách nhiệm, sự thủy chung và những việc làm cụ thể.

Ngày 8-11-2025, bà Huỳnh Thị Hiệp qua đời ở tuổi 95, với 80 năm tuổi Đảng. Một cuộc đời trải qua chiến tranh, mất mát và những năm tháng xây dựng đất nước đã khép lại. Nhưng hình ảnh người phụ nữ kiên trung, tận tụy với Đảng, hết lòng vì đồng chí, đồng nghiệp và thủy chung với gia đình vẫn còn trong ký ức của những người từng biết, từng làm việc cùng bà.

Trong ngày tiễn đưa mẹ, Đại tá Trần Thu Chung và các con nghẹn ngào nói: “Thế là mẹ tôi đã được gặp cha tôi.” Một câu nói giản dị nhưng chứa đựng cả một đời chờ đợi, thủy chung và nghĩa tình của người phụ nữ đã dành trọn tuổi xuân cho cách mạng và gia đình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn