HUỲNH THỊ HƯỞNG – NGỌN LỬA TRUNG KIÊN GIỮA VÙNG TẠM CHIẾM
HUỲNH THỊ HƯỞNG – NGỌN LỬA TRUNG KIÊN GIỮA VÙNG TẠM CHIẾM
Sinh năm 1941 trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Hội An, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang, Huỳnh Thị Hưởng sớm trưởng thành trong phong trào cách mạng của quê hương giàu truyền thống đấu tranh. Tham gia cách mạng năm 1961, đồng chí nhanh chóng trở thành một cán bộ nữ năng động, giàu nhiệt huyết và được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam.
Những năm 1962–1965, khi xã Hội An bị địch lấn chiếm, phong trào cách mạng đứng trước muôn vàn thử thách. Chấp hành nghị quyết của Huyện ủy, cán bộ phải bám dân, bám đất, giữ vững cơ sở trong vùng tạm chiếm. Là đảng viên, là Phó Bí thư Chi bộ xã, Huỳnh Thị Hưởng luôn đi đầu trong mọi nhiệm vụ: vận động quần chúng, xây dựng cơ sở bí mật, tổ chức du kích mật, đào hầm nuôi giấu cán bộ, phát động đấu tranh chính trị, trừng trị ác ôn, phá thế kìm kẹp của địch.
Với tác phong cần cù, tháo vát, lời nói đi đôi với hành động, đồng chí được nhân dân tin yêu, che chở. Ở chị hội tụ vẻ dịu dàng của người con gái Nam Bộ và bản lĩnh kiên cường của người chiến sĩ cộng sản. Đối với đồng chí, đồng đội, chị ân cần chăm sóc từng bữa ăn, viên thuốc; đối với kẻ thù, chị là hiện thân của ý chí bất khuất.
Ngày 16 tháng 6 năm 1965, trong khi thực hiện nhiệm vụ theo chỉ thị của Huyện ủy, Huỳnh Thị Hưởng bị chỉ điểm và rơi vào tay địch. Bị tra tấn dã man, dụ dỗ, chiêu hàng bằng nhiều thủ đoạn, chị vẫn một mực giữ vững khí tiết. Trước những lời tuyên truyền phản động, chị xé túi áo nhét vào tai để không phải nghe chúng xuyên tạc lý tưởng mà mình tôn thờ.
Địch đưa chị ra chợ hòng lung lạc tinh thần quần chúng, tung tin chị đã “hồi chánh”. Trước đông đảo nhân dân, dù thân thể đầy thương tích, Huỳnh Thị Hưởng vẫn dõng dạc khẳng định: bà con hãy tin tưởng, chị không hề khai báo; cách mạng nhất định thắng lợi vì có Đảng lãnh đạo. Lời nói của chị như mệnh lệnh từ trái tim, củng cố thêm niềm tin cho nhân dân giữa những ngày đen tối.
Biết không thể khuất phục được ý chí sắt đá ấy, kẻ thù đã ra tay tàn bạo đến cùng cực. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, Huỳnh Thị Hưởng dồn hết sức hô vang lời tôn vinh lãnh tụ và Đảng. Tiếng hô ấy trở thành lời thề bất diệt của một người đảng viên trọn đời trung thành với lý tưởng.
Sự hy sinh của chị không làm phong trào lắng xuống mà ngược lại, thổi bùng lên khí thế đấu tranh mạnh mẽ. Lực lượng vũ trang huyện Chợ Mới nêu cao khẩu hiệu chiến đấu trả thù cho đồng chí. Thanh niên hăng hái tòng quân, nhiều đội du kích được thành lập. Cơ sở cách mạng ngày càng được củng cố, niềm tin của nhân dân vào Đảng thêm vững chắc.
Ngày 29 tháng 8 năm 1985, Huỳnh Thị Hưởng được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên chị được đặt cho một tuyến đường tại huyện Chợ Mới và ngôi nhà trẻ lớn của tỉnh An Giang – như một sự tri ân sâu sắc của quê hương đối với người con gái trung kiên, bất khuất.
Ngọn lửa Sáu Hồng năm ấy đã hóa thành ánh sáng dẫn đường cho bao thế hệ hôm nay – nhắc nhớ rằng: lý tưởng khi đã thấm vào máu thịt con người thì không một bạo lực nào có thể dập tắt.


