Huỳnh Thị Hưởng – người con gái anh dũng của vùng đất An Giang.
" Người An Giang thật thà chất phác
Cảnh An Giang man mác hữu tình. "
An Giang không chỉ nổi tiếng với phong cảnh hữu tình, với núi Sam, núi Cấm hay dòng sông Hậu hiền hòa, mà còn là nơi sinh ra biết bao anh hùng kiên trung, bất khuất, những con người đã cống hiến trọn đời mình cho Tổ quốc. Trong số ấy, có một người phụ nữ mà tên tuổi vẫn mãi được khắc ghi trong lòng nhân dân: Huỳnh Thị Hưởng – người con gái anh dũng của vùng đất An Giang.
Chị Huỳnh Thị Hưởng sinh năm 1945 tại xã Mỹ Hội Đông, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang. Trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, khi tuổi đời còn rất trẻ, chị đã sớm giác ngộ cách mạng và tham gia hoạt động trong lực lượng du kích địa phương cùng bí danh Sáu Hồng. Với lòng yêu nước nồng nàn, chị luôn sẵn sàng nhận những nhiệm vụ khó khăn, nguy hiểm nhất để góp phần vào công cuộc đấu tranh giải phóng quê hương.
Không chỉ gan dạ, thông minh, chị còn là người có tấm lòng nhân hậu, thương đồng bào, thương chiến sĩ. Dù cuộc sống gian khổ, chị vẫn kiên cường giữ vững tinh thần, không nao núng trước kẻ thù.
Bên cạnh đó, Huỳnh Thị Hưởng đã có nhiều đóng góp to lớn cho phong trào đấu tranh ở địa phương.
Chị làm công tác giao liên, vận chuyển tài liệu và lương thực cho lực lượng du kích, che chở và bảo vệ cán bộ cách mạng trong những thời điểm khó khăn. Chị được bầu làm Hội trưởng Hội phụ nữ xã Hội An khi chỉ mới 18. Tuổi trẻ tài cao, chị có tài bắn súng và chỉ huy du kích. Không chỉ có thế, chị còn có sự sáng tạo trong chiến đấu, sáng kiến đục lỗ trong thân cây, gài lựu đạn vào rồi dán truyền đơn lại. Lính Mỹ khi xé truyền đơn sẽ kích nổ lựu đạn, gây thương vong cho chúng.
Nhưng trong một lần làm nhiệm vụ, chị bị giặc bắt. Chúng giam giữ chị trong ngục tối, dùng đủ mọi thủ đoạn tra khảo tàn nhẫn để buộc chị khai ra cơ sở cách mạng. Chúng lấy đinh nhọn đóng vào mười ngón tay chị, cắt tay, rạch miệng chị,... Nhưng trước những đòn roi dã man, chị vẫn bình thản, cứng cỏi và kiên quyết không hé một lời. Từng vết thương hằn lên thân thể, nhưng trái tim chị vẫn một lòng hướng về Tổ quốc, về đồng đội. Giữa ranh giới sống – chết, chị chọn hi sinh để giữ trọn khí tiết của người chiến sĩ cách mạng.
Cuối cùng, chị anh dũng ngã xuống khi mới 20 tuổi, để lại niềm thương tiếc vô bờ cho nhân dân, đồng đội.
Sự hi sinh của chị Huỳnh Thị Hưởng là minh chứng hùng hồn cho tinh thần quật cường của người phụ nữ Việt Nam – “giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh”. Chị là ngọn lửa soi sáng cho thế hệ trẻ hôm nay về lòng yêu nước, về ý chí kiên cường và đức hi sinh cao đẹp.
Ngày nay, để tưởng nhớ công lao của chị, người dân đã dựng tượng đài và nhiều con đường, ngôi trường mang tên chị. Mỗi khi đi qua những nơi ấy, lòng em lại dâng lên niềm tự hào và biết ơn sâu sắc. Vì chị đã dành đã cuộc đời để chiến đấu, để bảo vệ Tổ quốc thân thương.. Và chị vẫn mãi mãi là một phần máu thịt của Tổ quốc.
Chị Huỳnh Thị Hưởng đã ra đi, nhưng tên tuổi và tinh thần của chị vẫn sống mãi cùng quê hương. Chúng ta – những học sinh hôm nay và mầm non của đất nước ngày mai – cần học tập ở chị lòng dũng cảm, sự kiên định và tình yêu tha thiết với Tổ quốc, để xứng đáng với thế h



