Mẹ Việt Nam Anh hùng

HUỲNH THỊ SỚM -Ba người con và ký ức của vùng đất Phước An

Họ và tên: Huỳnh Thị Sớm. Năm sinh – năm mất: 1925–1976. Địa bàn: xã Phước An, huyện Nhơn Trạch, Đồng Nai. Ba người con được nguồn ghi là liệt sĩ: Trương Văn Ba, Trương Văn Cái và Trương Văn Nự. Các mốc hy sinh: 24/06/1964, 03/01/1969 và 18/07/1969. Nguồn địa phương còn ghi Mẹ tham gia mua, chuẩn bị vật dụng hỗ trợ du kích và từng bị bắt nhiều lần. Nhóm nhân vật: Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Danh hiệu: truy tặng theo Quyết định số 394/KTCTN ngày 17/12/1994.

Đồng Nai12/08/2026xã Lấp Vò (Xã Lấp Vò)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhơn Trạch nằm ở khu vực có vị trí chiến lược gần Sài Gòn và các tuyến giao thông quan trọng. Trong chiến tranh, nhiều xã phải đối diện các cuộc càn quét, kiểm soát và hoạt động quân sự liên tục. Lực lượng du kích bám địa bàn cần nguồn lương thực, thuốc men, thông tin và sự che chở của người dân. Gia đình có con tham gia lực lượng thường vừa là hậu phương vừa có thể trở thành mục tiêu theo dõi.

Mẹ Huỳnh Thị Sớm sinh năm 1925 và sống tại Phước An, Nhơn Trạch. Ba người con trai của Mẹ lần lượt tham gia cách mạng. Trương Văn Ba hy sinh ngày 24/06/1964, chỉ ít lâu sau khi vào lực lượng. Trương Văn Cái hy sinh ngày 03/01/1969 trong khi làm nhiệm vụ liên quan đến vận chuyển thương binh. Trương Văn Nự hy sinh ngày 18/07/1969 khi tham gia công tác phong trào.

Tư liệu địa phương còn cho biết Mẹ trực tiếp mua và chuẩn bị một số nhu yếu phẩm cho du kích, đồng thời từng bị bắt nhiều lần. Sau chiến tranh, Mẹ chỉ sống thêm một thời gian ngắn và mất năm 1976. Danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng được Nhà nước truy tặng năm 1994.

Năm 1969 là thời điểm đặc biệt đau thương đối với gia đình Mẹ Huỳnh Thị Sớm khi hai người con hy sinh chỉ cách nhau vài tháng. Một người gắn với nhiệm vụ vận chuyển thương binh, người còn lại làm công tác phong trào. Hai trường hợp cho thấy chiến tranh cần rất nhiều dạng nhiệm vụ; những người không trực tiếp ở tuyến xung phong vẫn đối diện nguy hiểm lớn.

Mẹ không chỉ có con tham gia chiến đấu mà còn trực tiếp hỗ trợ lực lượng địa phương bằng những công việc hậu cần và liên lạc đời thường. Việc từng bị bắt cho thấy hoạt động ấy không hề “an toàn”. Khi dùng câu chuyện trong giáo dục, nên nhấn mạnh rằng sự bền bỉ của phong trào địa phương dựa vào những mạng lưới dân sự như vậy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HUỲNH THỊ SỚM -Ba người con và ký ức của vùng đất Phước An | Câu chuyện thời hoa lửa