Huỳnh Thị Tân
Giữa vùng đất Ngã Năm (Sóc Trăng) rợp bóng dừa và những dòng kênh đỏ nặng phù sa, có một
huyền thoại mang tên Huỳnh Thị Tân – người mà quân thù khiếp sợ gọi là “Việt cộng gộc”, còn
nhân dân gọi bằng cái tên thân thương: Má Tám.
Cuộc đời Má là một bản hùng ca được viết bằng những nốt trầm đau thương và những nốt cao
quả cảm. Giữa thời khói lửa, Má không chỉ là một người vợ, người mẹ mà còn là một chiến sĩ can
trường. Má đã nén nỗi đau xé lòng vào sâu thẳm tâm tư để lần lượt tiễn chồng, rồi lại đến hai
người con trai yêu dấu ra đi theo tiếng gọi của non sông. Ba lần tiễn đưa là ba lần khoảng trống
trong lòng Má rộng thêm ra, nhưng cũng là lúc ý chí trong Má sắt đá hơn bao giờ hết. Nước mắt
của người mẹ ấy không rơi để cầu xin sự thương hại, mà thấm vào đất mẹ để nuôi lớn mầm mống
của tự do.
Trong những năm tháng đen tối nhất, ngôi nhà của Má trở thành một “pháo đài xanh” giữa lòng
địch. Với chiếc khăn rằn vắt vai và đôi chân trần bấm sâu vào bùn đất, Má vừa khéo léo làm giao
liên vượt qua bao đồn bốt, vừa bí mật nuôi giấu cán bộ ngay dưới hầm sâu. Ðã không ít lần họng
súng của kẻ thù kề sát cổ, nhưng sự mưu trí và cái uy nghiêm của một người mẹ miền Tây đã
khiến chúng phải chùn bước. Má chăm lo từng bát cơm, tấm áo cho các chiến sĩ như chính con
ruột của mình, dùng tình thương bao la để che chở cho mạch máu cách mạng được vẹn toàn.
Má Tám – người phụ nữ hai lần nhận danh hiệu Anh hùng – hiện lên như một đóa sen ngát hương
vươn lên từ bùn lầy của chiến tranh. Má là biểu tượng của sự nhẫn nại vô bờ bến và sức mạnh
tiềm tàng của dân tộc. Cho đến hơi thở cuối cùng, hình ảnh Má với gương mặt hằn sâu những nếp
nhăn thời gian nhưng ánh mắt vẫn rực sáng niềm tin, mãi là ngọn hải đăng soi sáng tinh thần bất
khuất cho lớp lớp thế hệ mai sau, nhắc nhở chúng ta về một thời hoa lửa oanh liệt mà hào hùng.



