Huỳnh Thúc Kháng (5)
Trăng trên trời có khi tròn khi khuyết, Người ở đời đâu khỏi tiết gian nan. Đấng trượng phu tùy ngộ nhi an, Tố hoạn nạn hành hồ hoạn nạn. Tiền lộ định tri thiên hữu nhãn, Thâm tiêu do hứa mộng hoàn gia, Bấy nhiêu năm cũng vẫn chưa già. Nọ núi Ấn, này sông Đà,[3] Non sông ấy còn chờ ta thêu dệt. Kìa tụ tán chẳng qua là tiểu biệt, Ngựa Tái ông họa phúc biết về đâu! Một mai kia con tạo khéo cơ cầu, Thảy bốn biển cũng trong vòng trời đất cả. Ư bách niên trung tu hữu ngã, Dẫu đến lúc núi sụp, biển lồ
Trăng trên trời có khi tròn khi khuyết,
Người ở đời đâu khỏi tiết gian nan.
Đấng trượng phu tùy ngộ nhi an,
Tố hoạn nạn hành hồ hoạn nạn.
Tiền lộ định tri thiên hữu nhãn,
Thâm tiêu do hứa mộng hoàn gia,
Bấy nhiêu năm cũng vẫn chưa già.
Nọ núi Ấn, này sông Đà,[3]
Non sông ấy còn chờ ta thêu dệt.
Kìa tụ tán chẳng qua là tiểu biệt,
Ngựa Tái ông họa phúc biết về đâu!
Một mai kia con tạo khéo cơ cầu,
Thảy bốn biển cũng trong vòng trời đất cả.
Ư bách niên trung tu hữu ngã,
Dẫu đến lúc núi sụp, biển lồi, trời nghiêng, đất ngả,
Tấm lòng vàng, tạc đá vẫn chưa mòn.
Trăng kia khuyết đó lại tròn![4]



