Huỳnh Thúc Kháng
Huỳnh Thúc Kháng (1876–1947) là một nhà yêu nước, nhà báo và nhà hoạt động chính trị xuất sắc của
Việt Nam trong nửa đầu thế kỷ XX. Ông sinh ngày 1 tháng 10 năm 1876 tại làng Thạnh Bình, huyện Tiên
Phước, tỉnh Quảng Nam trong một gia đình nhà nho nghèo nhưng có truyền thống hiếu học. Ngay từ
nhỏ, ông đã nổi tiếng thông minh, chăm chỉ và có ý chí vươn lên trong học tập. Năm 1904, ông đỗ Tiến sĩ
Nho học và trở thành một trong những trí thức tiêu biểu của đất nước lúc bấy giờ. Tuy có cơ hội làm
quan, ông không chọn con đường danh lợi mà dấn thân vào sự nghiệp cứu nước. Cùng với Phan Châu
Trinh và Trần Quý Cáp, ông tham gia lãnh đạo phong trào Duy Tân với mục tiêu nâng cao dân trí, phát
triển kinh tế và đổi mới xã hội. Năm 1908, sau phong trào chống thuế ở Trung Kỳ, ông bị thực dân Pháp
bắt giam và đày ra Côn Đảo suốt hơn 13 năm. Trong những năm tháng tù đày gian khổ, ông vẫn giữ vững
tinh thần yêu nước và tiếp tục học tập, nghiên cứu. Sau khi được trả tự do năm 1921, ông tham gia hoạt
động chính trị và sáng lập báo Tiếng Dân vào năm 1927, biến tờ báo trở thành diễn đàn đấu tranh cho
quyền lợi của nhân dân và cổ vũ tinh thần yêu nước. Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, ông được
Chủ tịch Hồ Chí Minh mời tham gia Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, giữ chức Bộ trưởng Bộ Nội
vụ và từng đảm nhiệm cương vị Quyền Chủ tịch nước năm 1946 khi Chủ tịch Hồ Chí Minh sang Pháp.
Ông qua đời ngày 21 tháng 4 năm 1947 tại Quảng Ngãi. Cuộc đời của Huỳnh Thúc Kháng là tấm gương
sáng về lòng yêu nước, ý chí kiên cường, đức tính thanh liêm và tinh thần cống hiến hết mình cho sự
nghiệp giải phóng dân tộc.


