Huỳnh Thúc Kháng – người làm báo vì dân
Với Huỳnh Thúc Kháng, báo chí không đơn thuần là nghề nghiệp mà là phương tiện giáo dục xã hội và phục vụ đất nước.
Trong lịch sử báo chí Việt Nam đầu thế kỷ XX, Huỳnh Thúc Kháng là một nhân vật có vị trí đặc biệt. Ông không chỉ là người sáng lập và chủ nhiệm kiêm chủ bút báo Tiếng Dân mà còn trực tiếp tham gia vào nội dung của tờ báo trong suốt thời gian hoạt động.
Tiếng Dân ra số đầu tiên ngày 10 tháng 8 năm 1927 tại Huế. Theo Bảo tàng Lịch sử Quốc gia, đây là tờ báo quốc ngữ đầu tiên ở miền Trung.
Đối với Huỳnh Thúc Kháng, báo chí phải hướng tới đại chúng. Một tờ báo có giá trị phải nói được những vấn đề người dân quan tâm, giúp người dân hiểu hơn về xã hội và nâng cao ý thức trách nhiệm.
Báo Tiếng Dân vì vậy dành nhiều nội dung cho những vấn đề chính trị, kinh tế, giáo dục và đời sống xã hội. Những bài viết của Huỳnh Thúc Kháng thường thể hiện tinh thần yêu nước, phản đối áp bức và quan tâm đến quyền lợi của người dân.
Hoạt động báo chí cũng đòi hỏi người làm báo phải có bản lĩnh. Trong điều kiện chính quyền thuộc địa kiểm soát chặt chẽ báo chí, việc duy trì một tiếng nói độc lập không hề dễ dàng. Nhưng Huỳnh Thúc Kháng vẫn kiên trì với quan điểm của mình.
Báo chí đối với ông còn là một hình thức giáo dục. Nếu trường học đào tạo con người bằng kiến thức thì báo chí có thể tác động đến nhận thức của hàng vạn độc giả mỗi ngày.
Đó chính là lý do Tiếng Dân có ảnh hưởng vượt ra ngoài phạm vi một tờ báo. Nó trở thành một diễn đàn xã hội, phản ánh những suy nghĩ và nguyện vọng của một bộ phận người Việt Nam trong giai đoạn đất nước đang chịu sự cai trị của thực dân.
Di sản báo chí của Huỳnh Thúc Kháng vì thế không chỉ nằm ở những số báo đã xuất bản mà còn ở quan niệm về trách nhiệm của người cầm bút: phải có chính kiến, có trách nhiệm với xã hội và đặt lợi ích của đất nước, nhân dân lên trên lợi ích cá nhân.


