HUỲNH THÚC KHÁNG – NGƯỜI SĨ PHU GIỮ KHÍ TIẾT

🇻🇳 HUỲNH THÚC KHÁNG – NGƯỜI SĨ PHU GIỮ KHÍ TIẾT
Trong lịch sử Việt Nam đầu thế kỷ XX, có những người dùng thanh gươm để chiến đấu, có những người dùng ngòi bút để thức tỉnh đồng bào. Huỳnh Thúc Kháng là một trong những trí thức tiêu biểu đã dành cả cuộc đời cho vận mệnh đất nước.
Huỳnh Thúc Kháng (1876–1947), hiệu Mính Viên, sinh tại làng Thạnh Bình, huyện Tiên Phước, tỉnh Quảng Nam.
Từ nhỏ, ông nổi tiếng thông minh, ham học. Năm 1900, ông đỗ Giải nguyên; năm 1904, ông đỗ Tiến sĩ.
Nhưng bảng vàng, áo mũ không khiến ông quên đi cảnh đất nước đang chịu ách đô hộ.
Cùng với Phan Châu Trinh và Trần Quý Cáp, Huỳnh Thúc Kháng trở thành một trong những nhân vật tiêu biểu của phong trào Duy Tân ở Trung Kỳ.
Các ông cổ vũ tư tưởng:
“Khai dân trí – Chấn dân khí – Hậu dân sinh.”
Đó là tư tưởng đề cao việc mở mang giáo dục, nâng cao nhận thức của nhân dân, xây dựng tinh thần tự chủ và phát triển kinh tế, xã hội.
Năm 1908, phong trào chống thuế ở Trung Kỳ bùng nổ. Huỳnh Thúc Kháng bị bắt và bị đày ra Côn Đảo.
Những năm tháng trong lao tù không làm ông khuất phục.
Sau khi được trả tự do, ông tiếp tục hoạt động báo chí. Năm 1927, ông sáng lập báo Tiếng Dân tại Huế và giữ vai trò chủ nhiệm, chủ bút. Tờ báo trở thành một diễn đàn có ảnh hưởng ở Trung Kỳ, phản ánh nhiều vấn đề chính trị, xã hội và đời sống nhân dân.
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Huỳnh Thúc Kháng tham gia Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Năm 1946, khi Chủ tịch Hồ Chí Minh sang Pháp, Huỳnh Thúc Kháng được giao giữ trọng trách Quyền Chủ tịch nước.
Năm 1947, ông qua đời tại Quảng Ngãi trong chuyến công tác.
🌿 CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Cuộc đời Huỳnh Thúc Kháng là hành trình từ một nhà khoa bảng trở thành nhà yêu nước, nhà báo và người hoạt động chính trị.
Điều nổi bật ở ông là khí tiết và tinh thần trách nhiệm với đất nước.
Từ trường thi đến Côn Đảo, từ trang báo đến chính trường, ông luôn giữ một niềm tin: người trí thức phải có trách nhiệm với vận mệnh của dân tộc.
Một đời giữ khí tiết – một đời không đứng ngoài những đau thương của đất nước.


