Huỳnh Thúc Kháng - Người sĩ phu kiên cường của đất Quảng
Huỳnh Thúc Kháng (1876–1947) sinh tại làng Thạnh Bình, huyện Tiên Phước, tỉnh Quảng Nam. Ông là một nhà yêu nước, nhà hoạt động chính trị và nhà báo nổi tiếng đầu thế kỷ XX.
Từ khi còn trẻ, Huỳnh Thúc Kháng đã nổi tiếng là người có học vấn và khí tiết. Ông đỗ Tiến sĩ năm 1904, nhưng không lựa chọn con đường làm quan để hưởng vinh hoa. Trước cảnh đất nước mất độc lập, ông cùng những sĩ phu tiến bộ tìm cách thức tỉnh đồng bào và đấu tranh chống chế độ thuộc địa.
Năm 1908, ông bị thực dân Pháp bắt và đày ra Côn Đảo. Những năm tháng tù đày không khuất phục được ý chí của người chí sĩ.
Sau khi được trả tự do, ông tiếp tục hoạt động chính trị và báo chí. Ông sáng lập và làm chủ bút báo Tiếng Dân, dùng ngòi bút để bênh vực quyền lợi của nhân dân.
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh mời ông tham gia Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Khi Hồ Chí Minh sang Pháp, Huỳnh Thúc Kháng giữ quyền Chủ tịch nước trong thời gian từ tháng 5 đến tháng 9/1946. Năm 1947, trên đường công tác tại miền Trung, ông lâm bệnh và qua đời.
Huỳnh Thúc Kháng không chỉ được nhớ bởi học vấn mà còn bởi khí tiết của một người suốt đời không chịu cúi đầu trước cường quyền.
Có những người dùng thanh gươm để bảo vệ Tổ quốc. Huỳnh Thúc Kháng đã dùng trí tuệ, lòng yêu nước và ngòi bút của mình để góp phần đánh thức tinh thần dân tộc.



