Bài viết

HUỲNH THÚC KHÁNG: "THỜI HOA LỬA" CỦA BẬC TIÊN PHONG VÀ CÂY CÔI TÙNG GIỮA BÃO TÁP

Đà Nẵng27/04/2026Lâm Thư Hoàng (Trường THPT Thái Phiên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
HUỲNH THÚC KHÁNG: "THỜI HOA LỬA" CỦA BẬC TIÊN PHONG VÀ CÂY CÔI TÙNG GIỮA BÃO TÁP

Trong lịch sử cận đại Việt Nam, cụ Huỳnh Thúc Kháng hiện thân như một biểu tượng của sự chính trực, một nhịp cầu nối giữa tinh thần nho phong tiết tháo và tư tưởng dân chủ tiến bộ. Nếu những nhà cách mạng cùng thời chọn vũ khí hay đàm phán, thì "thời hoa lửa" của cụ Huỳnh lại rực cháy qua ngòi bút đanh thép trên mặt báo và bản lĩnh của một vị tòng chính hết lòng vì nước vì dân.

Ngọn lửa Duy Tân và khát vọng khai dân trí

Khác với lối học cử tử cầu danh lợi, "thời hoa lửa" đầu tiên của cụ Huỳnh chính là cuộc dấn thân vào phong trào Duy Tân đầu thế kỷ XX. Là một trong "Quảng Nam tam kiệt", dù đỗ đại khoa (Giải nguyên, rồi Hoàng giáp), cụ đã dũng cảm rũ bỏ mũ áo triều đình để đi theo con đường "Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh".

Cụ cùng các chí sĩ Phan Chu Trinh, Trần Quý Cáp bôn ba khắp miền Trung, cổ vũ cắt tóc ngắn, mặc áo ngắn, học chữ Quốc ngữ và bài trừ hủ tục. Đó là một cuộc cách mạng về tư tưởng đầy táo bạo, một ngọn lửa bùng lên giữa đêm tối lầm than của xã hội thuộc địa, đánh thức lòng tự tôn và ý chí tự lực của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam bấy giờ.

13 năm "lửa thử vàng" tại ngục tù Côn Đảo

Lịch sử không bao giờ quên sự kiện Trung kỳ dân biến (1908), nơi cụ Huỳnh bị thực dân Pháp bắt giam và đày đi Côn Đảo suốt 13 năm ròng rã. Đây chính là giai đoạn "hoa lửa" tôi luyện nên khí tiết của một bậc sĩ phu yêu nước. Giữa chốn "địa ngục trần gian", cụ vẫn giữ vững thái độ hiên ngang, không khuất phục trước uy vũ của kẻ thù.

Thay vì tuyệt vọng, cụ dùng thời gian trong tù để miệt mài học tiếng Pháp, đọc sách báo tiến bộ, tìm hiểu về tình hình thế giới. 13 năm xiềng xích không những không dập tắt được ý chí của Người, mà còn biến Người thành một "tòa từ điển sống" với tầm nhìn thời đại sâu sắc. Khi trở về, cụ tiếp tục cầm bút, sáng lập tờ báo Tiếng Dân tại Huế — diễn đàn duy nhất tại miền Trung bấy giờ dám cất lên tiếng nói bảo vệ quyền lợi dân tộc dưới gông cùm thực dân.

Người cộng sự tin cậy và trọng trách "Kháng chiến kiến quốc"

Sau Cách mạng Tháng Tám, cụ Huỳnh dù đã ở tuổi thất thập nhưng vẫn sẵn sàng đáp lời mời của Chủ tịch Hồ Chí Minh để tham gia Chính phủ. "Thời hoa lửa" cuối cùng của cụ chính là giai đoạn giữ chức Bộ trưởng Bộ Nội vụ và đặc biệt là khoảng thời gian cụ thay mặt Bác Hồ điều hành đất nước với trọng trách "Quyền Chủ tịch nước".

Trong những ngày vận nước "ngàn cân treo sợi tóc" năm 1946, cụ đã thực hiện đúng phương châm "Dĩ bất biến, ứng vạn biến" để giữ vững sự ổn định nội chính, đập tan mọi âm mưu chia rẽ của các thế lực phản động. Sự tin tưởng tuyệt đối giữa một bên là nhà nho học uyên bác và một bên là vị lãnh tụ vĩ đại đã trở thành hình ảnh đẹp nhất của tinh thần đại đoàn kết dân tộc, không phân biệt chính kiến, tất cả vì một Việt Nam độc lập.

Lời kết

Những "thời hoa lửa" của cụ Huỳnh Thúc Kháng là minh chứng hùng hồn cho câu nói: "Vàng càng già càng sáng, gừng càng già càng cay". Cụ không chỉ viết nên lịch sử bằng những trang báo Tiếng Dân rực lửa, mà còn bằng một cuộc đời liêm khiết, không màng danh lợi, chỉ một lòng phụng sự Tổ quốc.

Người để lại cho hậu thế một tấm gương sáng về sự chính trực và bản lĩnh: Sống để làm việc, chứ không phải để làm quan. Cụ Huỳnh — bậc trí giả của đất Quảng, người bạn đồng hành của Bác Hồ — mãi mãi là biểu tượng của tinh thần "Uy vũ bất năng khuất", soi sáng con đường chính nghĩa cho bao thế hệ trẻ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HUỲNH THÚC KHÁNG: "THỜI HOA LỬA" CỦA BẬC TIÊN PHONG VÀ CÂY CÔI TÙNG GIỮA BÃO TÁP | Câu chuyện thời hoa lửa