Bài viết

HUỲNH THÚC KHÁNG VÀ MỘT ĐỜI GIỮ TRỌN KHÍ TIẾT

Nguyễn Thị Hồng Vân

Đà Nẵng22/08/2026xã Hải Hưng (Xã Hải Hưng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân.”

Nguyễn Trãi, Bình Ngô đại cáo

Huỳnh Thúc Kháng (1876–1947) là một chí sĩ yêu nước, nhà báo và nhà hoạt động chính trị nổi bật của Việt Nam đầu thế kỷ XX. Ông nổi tiếng với tinh thần cương trực, không khuất phục trước áp bức và dành phần lớn cuộc đời cho sự nghiệp cứu nước, xây dựng đất nước.

1. NGƯỜI HỌC TRÒ TỪ QUẢNG NAM BƯỚC VÀO CON ĐƯỜNG CỨU NƯỚC

Huỳnh Thúc Kháng sinh năm 1876 tại Quảng Nam, trong một gia đình có truyền thống học hành. Từ nhỏ, ông đã nổi tiếng thông minh và chăm chỉ. Năm 1904, ông đỗ Tiến sĩ, nhưng thay vì lựa chọn con đường làm quan, ông sớm tham gia vào phong trào yêu nước và tìm kiếm con đường canh tân đất nước.

Ông tham gia phong trào Duy Tân cùng Phan Châu Trinh và Trần Quý Cáp, chủ trương nâng cao dân trí, chấn hưng thực nghiệp và đổi mới xã hội. Đối với Huỳnh Thúc Kháng, muốn đất nước thay đổi thì trước hết người dân phải có kiến thức và ý thức về quyền lợi của mình.

Những hoạt động ấy khiến ông bị chính quyền thực dân bắt giữ. Ông bị đày ra Côn Đảo trong nhiều năm. Tuy phải chịu cảnh tù đày, ông vẫn giữ vững tinh thần và không từ bỏ lý tưởng mà mình đã lựa chọn.

2. NGƯỜI DÙNG NGÒI BÚT ĐỂ BẢO VỆ LẼ PHẢI

Sau khi được trả tự do, Huỳnh Thúc Kháng tiếp tục hoạt động xã hội và đặc biệt chú trọng đến báo chí. Năm 1927, ông sáng lập báo Tiếng Dân tại Huế. Đây là một trong những tờ báo Quốc ngữ có ảnh hưởng lớn ở Trung Kỳ thời bấy giờ.

Qua Tiếng Dân, ông thẳng thắn đề cập đến những vấn đề chính trị, xã hội và đời sống của người dân. Ông không ngại phê phán những điều bất công và luôn đề cao tinh thần tự chủ của dân tộc.

Báo chí đối với ông không chỉ là nơi đưa tin mà còn là phương tiện để nâng cao dân trí và bảo vệ quyền lợi của người dân. Chính vì những bài viết mạnh mẽ, tờ báo nhiều lần gặp sự kiểm soát của chính quyền thực dân.

Dù vậy, Huỳnh Thúc Kháng vẫn kiên trì với con đường mình đã chọn. Ông cho rằng người cầm bút phải có trách nhiệm với xã hội và không nên im lặng trước những điều sai trái.

3. NGƯỜI GIỮ TRỌN KHÍ TIẾT ĐẾN CUỐI ĐỜI

Sau Cách mạng tháng Tám năm 1945, Huỳnh Thúc Kháng được Chủ tịch Hồ Chí Minh mời tham gia Chính phủ và giữ chức Bộ trưởng Bộ Nội vụ, sau đó làm Quyền Chủ tịch nước trong thời gian Chủ tịch Hồ Chí Minh sang Pháp.

Dù tuổi đã cao, ông vẫn nhận nhiệm vụ trong hoàn cảnh đất nước vô cùng khó khăn. Ông dành những năm cuối đời để góp sức vào việc bảo vệ chính quyền cách mạng và giữ gìn sự đoàn kết của dân tộc.

Huỳnh Thúc Kháng qua đời năm 1947 tại Quảng Ngãi. Cuộc đời ông trải qua nhiều giai đoạn lịch sử quan trọng, từ phong trào Duy Tân, những năm tháng tù đày cho đến những ngày đầu của nước Việt Nam mới.

Điều khiến người đời kính trọng Huỳnh Thúc Kháng là khí tiết và sự cương trực. Ông không chạy theo danh lợi, không dễ dàng thay đổi lập trường và luôn đặt lợi ích của đất nước lên trên lợi ích cá nhân.

Câu chuyện của ông để lại bài học về lòng yêu nước, sự ngay thẳng và trách nhiệm của một người trí thức trước vận mệnh dân tộc. Một con người có thể không sở hữu quyền lực lớn, nhưng nếu giữ được bản lĩnh và sống có trách nhiệm thì vẫn có thể tạo nên những ảnh hưởng lâu dài.

Từ người học trò xứ Quảng đến nhà báo, chí sĩ và người đứng đầu Chính phủ trong một thời điểm đặc biệt, Huỳnh Thúc Kháng đã dành trọn cuộc đời để giữ gìn điều ông tin là đúng và có ích cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn