Người có công giúp đỡ cách mạng

Huỳnh Văn Đảnh: Bản Hùng Ca Quyết Tử Tuổi Đôi Mươi

Mùa xuân năm 1968, cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân bùng nổ, biến bờ kinh, góc phố miền Nam thành những chảo lửa rực trời bom đạn. Tại chiến trường Long An — vùng cửa ngõ yết hầu dẫn vào Sài Gòn, các chiến sĩ lực lượng vũ trang địa phương đã chiến đấu với tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Giữa thời hoa lửa khốc liệt ấy, Huỳnh Văn Đảnh (Đại đội phó Đại đội 1, Tiểu đoàn 1 Long An) đã viết nên một trang sử vàng chói lọi bằng chính dòng máu anh hùng của mình.

Đắk Lắk08/07/2026Trần Ngọc Sơn (xã Pơng Drang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Huỳnh Văn Đảnh: Bản Hùng Ca Quyết Tử Tuổi Đôi Mươi

Mùa xuân năm 1968, cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân bùng nổ, biến bờ kinh, góc phố miền Nam thành những chảo lửa rực trời bom đạn. Tại chiến trường Long An — vùng cửa ngõ yết hầu dẫn vào Sài Gòn, các chiến sĩ lực lượng vũ trang địa phương đã chiến đấu với tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Giữa thời hoa lửa khốc liệt ấy, Huỳnh Văn Đảnh (Đại đội phó Đại đội 1, Tiểu đoàn 1 Long An) đã viết nên một trang sử vàng chói lọi bằng chính dòng máu anh hùng của mình.

Sinh ra tại vùng đất giàu truyền thống cách mạng Tân Trụ, Huỳnh Văn Đảnh sớm giác ngộ và tham gia du kích từ năm 15 tuổi. Anh là một người chỉ huy trẻ tuổi nhưng mưu trí, gan dạ, luôn đi đầu trong những trận công đồn, diệt ác khét tiếng, khiến quân địch tại địa phương bấy giờ vừa nể sợ vừa khiếp đảm.

Trong đợt hai của chiến dịch Mậu Thân (tháng 5 năm 1968), Tiểu đoàn 1 Long An nhận nhiệm vụ bám trụ vùng ven, đánh chặn các mũi phản kích quy mô lớn của sư đoàn 25 Mỹ và quân đội Sài Gòn nhằm bảo vệ bàn đạp cho bộ đội ta tấn công vào nội đô. Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt tại khu vực Bình Nhâm. Địch cậy đông, huy động hàng chục xe bọc thép M113 phối hợp cùng pháo binh, máy bay phản lực điên cuồng trút bom đạn cày xới từng tấc đất.

Trước lưới lửa dày đặc của giặc, hầm hào bị san phẳng, nhiều đồng đội lần lượt hy sinh hoặc bị thương nặng. Với tư cách là người chỉ huy trận địa lúc bấy giờ, Huỳnh Văn Đảnh bình tĩnh băng bó cho thương binh, củng cố lại đội hình chiến đấu. Anh ôm khẩu súng chống tăng B40, động viên anh em: "Còn một người cũng phải đánh, quyết không để giặc vượt qua bờ kinh!"

Khi chiếc xe bọc thép M113 dẫn đầu của Mỹ hùng hổ lồng lộn bò sát vào công sự chỉ còn cách vài chục mét, xả súng đại liên điên cuồng, Huỳnh Văn Đảnh bất chấp hiểm nguy, đứng bật dậy khỏi làn khói đạn mù mịt. Một tiếng nổ chát chúa vang lên, quả đạn B40 trên tay anh găm thẳng vào vỏ thép, chiếc xe tăng khựng lại rồi bốc cháy ngùn ngụt.

Bị đòn đau, địch điên cuồng tập trung toàn bộ hỏa lực trút vào vị trí của anh. Huỳnh Văn Đảnh bị trúng mảnh pháo, một cánh tay bị dập nát, máu chảy ròng ròng nhuộm đỏ cả vạt áo chiến sĩ. Thế nhưng, người con của đất Long An ấy vẫn kiên cường đến phi thường. Anh gạt lời khuyên rút lui của đồng đội, dùng một tay còn lại tựa súng vào thành công sự, kiên quyết bám trụ, tiếp tục bắn cháy thêm một xe bọc thép nữa của địch.

Trong loạt đạn pháo hủy diệt cuối cùng của kẻ thù vào trận địa, Huỳnh Văn Đảnh đã anh dũng hy sinh ngay trên bờ hào chiến đấu khi tuổi đời mới vừa tròn đôi mươi. Sự hy sinh oanh liệt và kiên cường của anh đã trở thành ngọn đuốc rực sáng, cổ vũ tinh thần cho toàn đơn vị kiên quyết bám trụ, bẻ gãy hoàn toàn trận càn quét quy mô lớn của giặc Mỹ.

Năm 1970, Huỳnh Văn Đảnh được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Câu chuyện về người chỉ huy một tay diệt xe tăng Mỹ mãi là một khúc tráng ca bất tử, một biểu tượng rực rỡ của thế hệ thanh niên thời hoa lửa sẵn sàng dâng hiến cả thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Huỳnh Văn Đảnh: Bản Hùng Ca Quyết Tử Tuổi Đôi Mươi | Câu chuyện thời hoa lửa