Huỳnh Văn Đảnh – Người lính bắn tỉa nổi tiếng trong kháng chiến chống Pháp
Trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, bên cạnh những vị tướng và những chiến dịch lớn, có một lực lượng đặc biệt góp phần làm nên sức mạnh của quân đội Việt Nam: những người lính bắn tỉa. Họ thường không xuất hiện trong những trận đánh quy mô lớn, nhưng lại hoạt động âm thầm, kiên nhẫn và chính xác, gây cho đối phương áp lực tâm lý rất lớn. Huỳnh Văn Đảnh là một trong những cái tên gắn với phong trào bắn tỉa trong những năm đầu của cuộc kháng chiến.


Người lính với khả năng bắn súng đặc biệt
Huỳnh Văn Đảnh sinh ra trong thời kỳ đất nước còn dưới ách thống trị của thực dân Pháp. Khi cuộc kháng chiến toàn quốc bùng nổ cuối năm 1946, ông tham gia lực lượng vũ trang và từng bước trở thành một chiến sĩ có khả năng sử dụng súng trường rất tốt.
Trong điều kiện vũ khí của bộ đội còn thiếu thốn, những người có khả năng bắn chính xác đóng vai trò đặc biệt quan trọng. Một khẩu súng trường trong tay một xạ thủ giỏi có thể trở thành thứ vũ khí gây sức ép lớn đối với quân Pháp đang đóng trong các đồn bốt.
Huỳnh Văn Đảnh được biết đến trong bối cảnh ấy. Ông tham gia hoạt động bắn tỉa và trở thành một trong những chiến sĩ tiêu biểu của phong trào “Săn Tây bắn tỉa”.
“Săn Tây bắn tỉa” – cuộc chiến của sự kiên nhẫn
Bắn tỉa trong kháng chiến chống Pháp không đơn giản là đứng xa rồi bóp cò. Các xạ thủ phải tìm cách tiếp cận khu vực có quân Pháp, lựa chọn vị trí kín đáo, quan sát mục tiêu và kiên nhẫn chờ thời cơ.
Một phát súng chính xác có thể khiến cả một đồn bốt phải báo động. Sau đó, quân Pháp thường sử dụng súng máy, cối hoặc pháo binh bắn vào khu vực nghi ngờ có xạ thủ. Vì vậy, người bắn tỉa phải biết ẩn mình, thay đổi vị trí và rút lui đúng lúc.
Đây là một cuộc đấu trí không cân sức. Quân Pháp có ưu thế về vũ khí và hỏa lực, còn người lính Việt Minh phải dựa vào địa hình, khả năng ngụy trang và sự kiên nhẫn. Huỳnh Văn Đảnh được nhắc đến như một người có khả năng thực hiện tốt kiểu chiến đấu ấy.
Không cần nhiều đạn, chỉ cần một phát bắn chính xác
Điểm đặc biệt của các xạ thủ thời kỳ này là họ phải tiết kiệm đạn đến mức tối đa.
Đạn dược không phải thứ dễ dàng có được. Nhiều khẩu súng mà bộ đội sử dụng là vũ khí thu được từ đối phương hoặc những loại súng được viện trợ với số lượng hạn chế.
Vì vậy, mỗi phát bắn đều phải được cân nhắc.
Một xạ thủ giỏi phải biết chọn mục tiêu và chỉ nổ súng khi có khả năng cao đạt được kết quả. Đây cũng là lý do phong trào bắn tỉa được đánh giá cao: một người với một khẩu súng có thể gây sức ép lên cả một vị trí quân sự của đối phương.
Trong những câu chuyện về Huỳnh Văn Đảnh, hình ảnh nổi bật chính là một người lính có khả năng kiên trì theo dõi đối phương và sử dụng từng viên đạn một cách hiệu quả.
Những đồn bốt luôn phải cảnh giác
Sự xuất hiện của các xạ thủ khiến những đồn bốt Pháp ở nhiều địa phương phải thay đổi cách sinh hoạt.
Những người lính đứng gác trên vọng canh có thể trở thành mục tiêu. Những sĩ quan xuất hiện ở khu vực trống trải cũng phải cẩn thận. Những toán lính đi tuần phải chú ý hơn đến từng bụi cây, bờ ruộng và rặng tre xung quanh.
Điều đáng sợ nhất đối với đối phương không phải lúc nào cũng là biết có một tay súng đang ở đâu, mà là không biết tay súng ấy đang ở đâu.
Một phát súng vang lên, rồi im lặng.
Không ai biết người bắn đang nằm ở vị trí nào. Không biết anh ta đã rút đi hay vẫn đang tiếp tục quan sát.
Chính sự bất định ấy tạo ra áp lực tâm lý rất lớn.
Một người lính giữa phong trào lớn
Điều đáng nói là Huỳnh Văn Đảnh không phải một nhân vật hoạt động đơn độc. Ông nằm trong một phong trào rộng lớn của các chiến sĩ bắn tỉa trên nhiều chiến trường. Trong những năm kháng chiến, nhiều đơn vị tổ chức các cuộc thi và phong trào thi đua bắn tỉa, khuyến khích chiến sĩ rèn luyện khả năng sử dụng súng trường. Những người có thành tích tốt được tuyên dương và trở thành tấm gương cho đồng đội. Phong trào này phù hợp với điều kiện chiến tranh lúc bấy giờ. Khi quân đội chưa có nhiều vũ khí hạng nặng, việc tận dụng khả năng của từng người lính là vô cùng quan trọng. Một xạ thủ giỏi không chỉ tiêu diệt sinh lực địch mà còn giúp những người xung quanh học hỏi cách quan sát, ngụy trang và sử dụng địa hình.
Từ những trận đánh nhỏ đến chiến thắng lớn
Những hoạt động bắn tỉa thường không tạo ra những con số lớn như một trận công kiên hay một chiến dịch quy mô. Nhưng tác động của nó tích lũy theo thời gian. Một đồn bốt bị bắn tỉa nhiều lần sẽ phải tăng quân canh gác. Một tuyến đường thường xuyên xuất hiện xạ thủ sẽ khiến các cuộc tuần tra phải thay đổi. Những người lính Pháp phải dành nhiều thời gian hơn để quan sát và bảo vệ mình. Những hoạt động như vậy góp phần làm giảm khả năng kiểm soát địa bàn của đối phương. Đó cũng chính là một đặc điểm của chiến tranh du kích: không nhất thiết phải giành thắng lợi trong một trận đánh lớn, mà có thể từng bước làm đối phương suy yếu bằng hàng loạt cuộc đụng độ nhỏ.
Nghệ thuật bắn tỉa trong điều kiện chiến tranh Việt Nam
Các xạ thủ Việt Minh thường tận dụng tối đa đặc điểm địa hình Việt Nam. Rừng cây, ruộng lúa, bờ tre, bụi rậm, gò đất hay những căn nhà dân đều có thể trở thành nơi ẩn náu và quan sát. Khả năng hòa mình vào môi trường xung quanh đặc biệt quan trọng. Người lính phải hạn chế để lộ chuyển động, tiếng động và dấu vết. Điều này đòi hỏi sự kiên nhẫn rất lớn. Có khi mục tiêu chỉ xuất hiện trong vài giây, nhưng người xạ thủ đã phải chờ hàng giờ để có được khoảnh khắc ấy. Đó là lý do những người lính bắn tỉa thường được ví như những “người thợ săn” trên chiến trường.
Huỳnh Văn Đảnh và ký ức về những người bắn tỉa
Ngày nay, tên tuổi của nhiều xạ thủ trong kháng chiến chống Pháp không được biết đến rộng rãi như các vị tướng hay những anh hùng trong các chiến dịch lớn. Huỳnh Văn Đảnh cũng là một trường hợp như vậy. Những câu chuyện về ông chủ yếu gắn với phong trào bắn tỉa và hình ảnh người chiến sĩ sử dụng súng trường trong điều kiện chiến đấu thiếu thốn. Điều này khiến câu chuyện về ông có một giá trị riêng. Nó nhắc chúng ta rằng chiến tranh không chỉ được quyết định bởi những người đứng trên bản đồ chỉ huy chiến dịch. Ở cấp độ nhỏ hơn, mỗi người lính đều có thể đóng góp bằng khả năng của mình. Một người lính có kỹ năng bắn súng tốt có thể trở thành một mắt xích quan trọng trong cả một hệ thống chiến đấu.
Những người lính đứng sau chiến thắng
Khi nhìn lại cuộc kháng chiến chống Pháp, chúng ta thường nhớ đến Điện Biên Phủ, những đoàn quân tiến vào chiến trường, những khẩu pháo vượt núi hay những vị tướng nổi tiếng. Nhưng trước khi những chiến thắng lớn ấy xuất hiện, đã có hàng nghìn trận đánh nhỏ diễn ra trên khắp đất nước. Có những người lính nằm im trong rừng nhiều giờ để chờ một mục tiêu. Có những người âm thầm bò qua đồng ruộng trong đêm. Có những xạ thủ chỉ có một khẩu súng và vài viên đạn nhưng vẫn phải đối đầu với cả một đồn binh được trang bị tốt hơn rất nhiều. Huỳnh Văn Đảnh là một trong những cái tên gắn với thế hệ những người lính như thế. Câu chuyện về ông không nổi bật bởi những trận đánh hàng nghìn người, mà bởi một hình thức chiến đấu đòi hỏi sự bình tĩnh, kiên nhẫn và chính xác đến từng phát đạn.
Một dấu ấn của “Săn Tây bắn tỉa”
Phong trào “Săn Tây bắn tỉa” là một phần khá đặc biệt trong lịch sử kháng chiến chống Pháp. Nó cho thấy cách lực lượng Việt Minh tận dụng tối đa những gì mình có: địa hình, sự am hiểu địa phương, khả năng ngụy trang và kỹ năng của từng người lính. Trong bối cảnh chênh lệch về trang bị, những chiến sĩ như Huỳnh Văn Đảnh đã biến khẩu súng trường thành một công cụ chiến đấu hiệu quả.
Họ không cần một trận địa lớn, không cần hàng nghìn người. Đôi khi, chỉ một người lính nằm im trong bụi cây, một khẩu súng trường và một khoảnh khắc chính xác cũng đủ khiến cả một đơn vị đối phương phải cảnh giác.
Và chính từ những trận đánh âm thầm như vậy, phong trào bắn tỉa đã trở thành một phần đáng nhớ của cuộc kháng chiến chống Pháp – nơi những người lính vô danh hoặc ít được biết đến đã góp phần tạo nên sức ép ngày càng lớn đối với quân viễn chinh Pháp.



