HUỲNH VĂN ĐẢNH – “THIỆN XẠ” ANH HÙNG CỦA ĐẤT LONG AN
Anh hùng LLVTND Huỳnh Văn Đảnh, quê vùng Đức Tân, Long An, tham gia cách mạng từ khoảng năm 16 tuổi. Khi được tuyên dương Anh hùng, ông là Chính trị viên Trung đội bộ đội địa phương huyện Tân Trụ. Trong quá trình chiến đấu, ông tham gia 134 trận, được ghi nhận tiêu diệt trên 100 đối phương và bắn cháy một trực thăng, nổi tiếng trong ký ức địa phương bởi tài thiện xạ. Năm 1965, ông được tuyên dương Anh hùng LLVTND, ra Hà Nội dự Đại hội Anh hùng, Chiến sĩ thi đua toàn quốc và vinh dự gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh, Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Ngày 13-5-1971, trên đường trở về đơn vị, ông hy sinh tại Đức Hòa, khi mới khoảng 32 tuổi. Hài cốt ông sau này được quy tập về Nghĩa trang Liệt sĩ tỉnh Long An; tên ông được đặt cho đường và trường học tại quê hương.
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Huỳnh Văn Đảnh (1939–1971) là một trong những người chiến sĩ tiêu biểu của lực lượng vũ trang địa phương Long An trong kháng chiến chống Mỹ. Từ vùng đất Đức Tân, giữa hai dòng Vàm Cỏ Đông và Vàm Cỏ Tây, ông trưởng thành từ phong trào cách mạng cơ sở, nổi tiếng bởi lòng gan dạ, khả năng chiến đấu và tài thiện xạ.
Khi được tuyên dương Anh hùng, ông là Chính trị viên Trung đội bộ đội địa phương huyện Tân Trụ.
Tuổi trẻ giữa vùng căn cứ cách mạng
Huỳnh Văn Đảnh sinh năm 1939, trong một gia đình nghèo. Vùng Đức Tân quê ông khi ấy có địa hình rừng năng, lát rậm rạp, từng được người dân gọi là vùng “đám lá tối trời”.
Chính địa hình phức tạp ấy đã trở thành nơi che chở cho cán bộ, chiến sĩ và là một trong những căn cứ của lực lượng cách mạng địa phương.
Gia cảnh khó khăn, cha ông phải đi ở đợ từ nhỏ. Huỳnh Văn Đảnh cũng sớm trưởng thành trong gian khó. Khoảng 16 tuổi, ông bắt đầu tham gia lực lượng cách mạng và từng bước trở thành một cán bộ quân sự nổi bật ở địa phương.
Từ những ngày đầu hoạt động, ông đã thể hiện sự gan dạ, bình tĩnh và đặc biệt là khả năng sử dụng súng rất tốt.
Người chiến sĩ được nhớ đến như một “thiện xạ”
Trong ký ức của người thân và người dân địa phương, Huỳnh Văn Đảnh đặc biệt nổi tiếng bởi tài bắn súng.
Con trai ông, ông Huỳnh Văn Nhờ, kể lại câu chuyện được những người lớn tuổi truyền lại rằng cha mình từng có những trận sử dụng rất ít đạn nhưng gây thiệt hại lớn cho đối phương. Tuy nhiên, chính ông Nhờ cũng thận trọng nhấn mạnh đây là lời kể truyền lại, bởi ông không trực tiếp chứng kiến.
Điều chắc chắn hơn từ tư liệu thành tích là trong những năm chiến đấu tại địa phương, Huỳnh Văn Đảnh đã tham gia tới 134 trận, trực tiếp tiêu diệt trên 100 đối phương, trong đó có một số cố vấn Mỹ, ba sĩ quan và một đồn trưởng; đồng thời được ghi nhận bắn cháy một trực thăng.
Những thành tích ấy khiến tên tuổi Huỳnh Văn Đảnh trở nên nổi bật trên chiến trường Long An.
Người Chính trị viên giữa chiến trường
Huỳnh Văn Đảnh không chỉ là một người lính chiến đấu giỏi. Khi được tuyên dương Anh hùng, ông giữ cương vị Chính trị viên Trung đội bộ đội địa phương huyện Tân Trụ.
Ở cương vị này, trách nhiệm của ông không đơn thuần là trực tiếp chiến đấu mà còn phải giữ vững tinh thần của đơn vị, động viên chiến sĩ và cùng đồng đội vượt qua những thời điểm ác liệt.
Từ một thanh niên của vùng quê nghèo, ông đã trưởng thành qua thực tiễn chiến trường, trở thành một trong những cán bộ được biết đến của lực lượng vũ trang địa phương.
134 trận chiến đấu là con số phần nào cho thấy cường độ hoạt động của người chiến sĩ ấy trong những năm tháng chiến tranh.
Năm 1965 – trở thành Anh hùng LLVTND
Những chiến công đặc biệt xuất sắc đã đưa Huỳnh Văn Đảnh đến một dấu mốc lớn trong cuộc đời.
Năm 1965, ông được tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Sau đó, ông được lựa chọn làm Trưởng đoàn Anh hùng, Chiến sĩ thi đua miền Nam ra Hà Nội dự Đại hội Anh hùng, Chiến sĩ thi đua toàn quốc.
Trong chuyến đi đặc biệt này, Huỳnh Văn Đảnh vinh dự được gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Đối với một người chiến sĩ trưởng thành từ vùng quê Đức Tân, đó là một trong những kỷ niệm đặc biệt nhất của cuộc đời quân ngũ. Bức ảnh ghi lại chuyến đi sau này được địa phương in, đóng khung và trao tặng gia đình như một kỷ vật quý giá.
Trở lại chiến trường
Sau những ngày ở miền Bắc, Huỳnh Văn Đảnh không ở lại phía sau.
Ông tiếp tục trở về miền Nam chiến đấu.
Theo lời kể của gia đình, sau đó ông được giao nhiệm vụ đảm nhiệm cương vị Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 1 của tỉnh Long An.
Nhưng ông đã không kịp trở về nhận nhiệm vụ mới.
Ngày 13-5-1971, trên đường trở lại đơn vị, khi đến khu vực Đức Hòa, Huỳnh Văn Đảnh gặp một trận tập kích bằng máy bay và anh dũng hy sinh.
Ông mới khoảng 32 tuổi.
Người chiến sĩ đã trải qua hơn một trăm trận đánh cuối cùng nằm lại trên chính chiến trường mà mình đã dành cả tuổi thanh xuân để chiến đấu.
Một gia đình chịu nhiều mất mát
Sự hy sinh của Huỳnh Văn Đảnh chỉ là một phần trong những mất mát rất lớn mà gia đình ông phải chịu trong chiến tranh.
Theo lời người con Huỳnh Văn Nhờ, gia đình có tới bảy liệt sĩ: Huỳnh Văn Đảnh, Huỳnh Văn Bò, Huỳnh Văn Côn, Huỳnh Văn Quên, Trần Văn Mơ, Lê Văn Bụi và Lê Văn On.
Trong số đó có ba anh em ruột, hai người con rể và hai người thuộc thế hệ cháu.
Nhiều thập niên sau chiến tranh, người thân vẫn tiếp tục phối hợp với các cơ quan chức năng tìm kiếm, xác minh thông tin về những liệt sĩ trong gia đình.
Đằng sau danh hiệu Anh hùng vì thế còn là câu chuyện về sự hy sinh của cả một gia đình trong những năm tháng chiến tranh.
Người anh hùng trở về với quê hương
Sau này, hài cốt Anh hùng LLVTND Huỳnh Văn Đảnh được quy tập về Nghĩa trang Liệt sĩ tỉnh Long An.
Mỗi dịp lễ, Tết hay ngày Thương binh – Liệt sĩ 27-7, con cháu lại đến thắp hương tưởng nhớ ông.
Nhưng sự hiện diện của Huỳnh Văn Đảnh tại quê hương không chỉ nằm trong nghĩa trang hay những trang sử.
Tên ông được đặt cho một con đường và một trường tiểu học, trở thành một phần trong đời sống thường nhật của những thế hệ sinh ra khi chiến tranh đã lùi xa.
Vùng “đám lá tối trời” năm xưa nay đã đổi khác. Những ngôi nhà mới mọc lên, trẻ em đến trường trên những con đường bình yên. Giữa khung cảnh ấy, tên người chiến sĩ năm xưa vẫn được nhắc lại.
Dấu ấn của “thiện xạ” Huỳnh Văn Đảnh
Cuộc đời Huỳnh Văn Đảnh chỉ kéo dài 32 năm, nhưng phần lớn tuổi trẻ của ông gắn với chiến trường.
Từ một thanh niên nghèo ở Đức Tân, ông trở thành người cán bộ, chiến sĩ tham gia 134 trận đánh, được ghi nhận trực tiếp tiêu diệt trên 100 đối phương và bắn cháy một trực thăng; rồi trở thành Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi tuổi đời còn rất trẻ.
Điều còn lại sau hơn nửa thế kỷ không chỉ là những con số về chiến công.
Đó còn là ký ức về một người chiến sĩ gan dạ, một người con của vùng đất Long An và một người cha đã ra đi khi những đứa con còn quá nhỏ để có thể hiểu hết về cuộc chiến mà cha mình đang trải qua.
Con đường mang tên Huỳnh Văn Đảnh hôm nay vì thế không chỉ để ghi nhớ một cái tên. Nó nhắc các thế hệ sau về một lớp người đã dành tuổi trẻ của mình cho ngày đất nước được sống trong hòa bình.



